Tớ từng mơ
Chạy một mình trên dãy Himalaya
Trắng xóa
Hét to lên mười hai lần rằng tớ thích cậu
Và cậu
Hiện ra ở lần thứ mười ba.
Tớ từng mơ
Bọn mình ở cùng nhau trong một ngôi nhà
Kề ngay miệng vực
Cậu rúc vào ngực tớ, ngủ ngoan như chú mèo
Và cả nỗi buồn
Cũng tuột trôi theo.
Trong giấc mơ không có cây đậu thần
Cũng không có vách đá cheo leo
Chỉ có tớ
Nấp sau một đám mây
Nhìn cậu
Che bớt nắng trên đầu…
Trong giấc mơ đêm qua
Tớ thấy mình đang xây một cây cầu
Đưa bọn mình về thời quá khứ
Cậu thích điều đó chứ?
Cậu chỉ cười
Rồi lẳng lặng quay đi.
Hình như tớ chẳng muốn mơ
Về sự chia ly…
Dù chỉ trong giấc mơ ngây ngô nhất
Và nỗi buồn
Thì cũng như Trái Đất
Có lẽ đang buồn
Nên cũng muốn nghiêng đi…
Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014
Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014
Đã bao lâu rồi...
Khi đọc bài này, bạn nhớ về ai?
Khi phố xá lên đèn, hồn lặng lẽ cùng đêm
Tôi chợt nhớ về những người bạn cũ
Đã một thời cùng nhau, gần như tiếng thở
Bạn hiền à
Đã bấy lâu rồi mình quên nhớ về nhau
Chắc là đã quá lâu..
Từ khi chúng ta vẫn chưa là người lớn
Chưa biết lo toan, đời chưa bận rộn
Những nẻo đường chưa buồn, mùa chưa cũ phai phôi
Đã bao lâu tôi và bạn chưa cười
Như những kẻ dở hơi
vì những điều nhỏ nhặt
Như những kẻ điên đi khắp mọi nơi
dù trưa trời nắng gắt
Như những kẻ dại khờ
khóc suốt đêm dài vì những chuyện không đâu
Đã bao lâu...
Chắc bạn đã chẳng như những thuở ban đầu
Đời đổi khác, và ai rồi cũng khác
Tuổi thanh xuân vút lên như nốt nhạc
Rồi lặng lẽ chìm sâu vào một bản đời trầm
Ngây ngô ngày nào chẳng đuổi kịp tháng năm
Nụ cười quá nhẹ trong nên gió nhòa cuốn mất
Ta học cách bon chen giữa đường đời rất chật
Những phút nhớ nhung sao chợt hóa dư thừa
Bạn có nghe bên ngoài, trời trở gió về chưa?
Mùa rét đấy, nhớ choàng tầng khăn ấm
Bàn tay cô đơn nhớ tìm bàn tay nắm
Đừng nhớ thương thêm chi mãi mối tình đầu
Bao lâu rồi....
Bao lâu rồi ta chưa gặp lại nhau?
Những khúc nhạc xưa đã bạc màu nỗi nhớ
Gọi cho tôi nghe !
...mình nói tiếp câu chuyện còn dang dở
Để gió mùa đông thôi cô quạnh góc thềm...
Khi phố xá lên đèn, hồn lặng lẽ cùng đêm
Tôi chợt nhớ về những người bạn cũ
Đã một thời cùng nhau, gần như tiếng thở
Bạn hiền à
Đã bấy lâu rồi mình quên nhớ về nhau
Chắc là đã quá lâu..
Từ khi chúng ta vẫn chưa là người lớn
Chưa biết lo toan, đời chưa bận rộn
Những nẻo đường chưa buồn, mùa chưa cũ phai phôi
Đã bao lâu tôi và bạn chưa cười
Như những kẻ dở hơi
vì những điều nhỏ nhặt
Như những kẻ điên đi khắp mọi nơi
dù trưa trời nắng gắt
Như những kẻ dại khờ
khóc suốt đêm dài vì những chuyện không đâu
Đã bao lâu...
Chắc bạn đã chẳng như những thuở ban đầu
Đời đổi khác, và ai rồi cũng khác
Tuổi thanh xuân vút lên như nốt nhạc
Rồi lặng lẽ chìm sâu vào một bản đời trầm
Ngây ngô ngày nào chẳng đuổi kịp tháng năm
Nụ cười quá nhẹ trong nên gió nhòa cuốn mất
Ta học cách bon chen giữa đường đời rất chật
Những phút nhớ nhung sao chợt hóa dư thừa
Bạn có nghe bên ngoài, trời trở gió về chưa?
Mùa rét đấy, nhớ choàng tầng khăn ấm
Bàn tay cô đơn nhớ tìm bàn tay nắm
Đừng nhớ thương thêm chi mãi mối tình đầu
Bao lâu rồi....
Bao lâu rồi ta chưa gặp lại nhau?
Những khúc nhạc xưa đã bạc màu nỗi nhớ
Gọi cho tôi nghe !
...mình nói tiếp câu chuyện còn dang dở
Để gió mùa đông thôi cô quạnh góc thềm...
Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)