Mình có con bạn, chơi với nó từ mấy năm trước, còn biết nó chắc phải từ hồi năm 2 đại học. Nó là 1 trong tam đại mỹ nhân trong clb. Hồi đó chỉ thấy nó rất xinh và rất khéo, chẳng nghĩ bao giờ chơi đc với hot girl như thế. Rồi khi bọn nó nghỉ gần hết, còn lại mấy đứa lâu năm ở lại và chơi với nhau. Hồi đó còn giới thiệu cho con bạn cùng chỗ làm đến ở cùng với nó. Nó gái Thái Nguyên, da trắng môi đỏ, học báo chí ra. Ra trường vào làm cho VTC16, kênh này lúc đó mới thành lập luôn, ban đầu là kênh về nông nghiệp. Giờ chẳng biết tiến hóa thành kênh gì, vì nhà không có ti vi nên k theo dõi. Thỉnh thoảng có lướt qua fb nó, thấy công việc của nó có vẻ thăng tiến lên nhiều vì kênh ngày càng lớn mạnh.
Hồi xưa luôn cảm thấy ghen tị vì người đâu vừa xinh, vừa giỏi, việc làm hot, cái gì cũng có.
Hôm về nhà nó mới biết, nhà nó cũng không quá happy. Bố nó làm ở tỉnh Thái Nguyên, nhà ở thành phố, chức gì quên rồi, nói chung cũng được, có ô tô riêng, Mẹ nó là giáo viên, đi dạy xa nhà toàn đi bus. Bố nó rất gia trưởng, đụng tí quát mẹ nó, mẹ nó sợ bố nó 1 phép, k dám nói lại nửa lời. Nhà có 2 chị em, trước nó là 1 chị, bị bệnh. Giờ đầu óc ngơ ngơ, như trẻ con, thỉnh thoảng la hét ầm ĩ và mẹ nó phải dỗ mới chị ăn cơm và ngồi im. Nó là con út trong nhà, không phải con trai nhưng bố nó rất cưng chiều, lần nào về hay gọi gì toàn gọi "Con gái diệu của bố, ra bố bảo..."
Trưa nay đang ngủ trưa, Huyền gọi điện bảo cái Tú vừa qua chỗ nó chơi, bảo cái Liên hôm vừa rồi bị bỏng, đang cấp cứu trong viện bỏng. Nó nướng mực ăn, không biết làm sao lại bị bỏng 50% người. Có vẻ nặng, người ta phải cắt da đùi để đắp lên mặt và lên các vết thương. Giờ người băng bó trắng muốt và chân phải treo lên. Nghe xong lặng người. Nó lâu nay là hình tượng của mình, giờ tự nhiên hình dung ra cái dáng nó nằm trong viện và băng kín người, thật là... Huyền bảo chiều đi thăm.Tự dưng mình thấy sợ, sợ nhìn bạn mình bị như thế, sợ 1 cái gì đó và không muốn đi. Chẳng biết nữa...
Cũng may mình không có hứng thú với cái con lắm xúc tua sau khi phơi khô như thế, có mời cũng chẳng ăn luôn. Hôm vừa rồi đọc bài báo có con bé mới cưới chồng nướng mực bị cồn hắt vào người rồi bị bỏng, nay đứa bạn mình cũng thế. Sợ...
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015
Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015
...
Nhiều khi không biết được hiện tại đang nghĩ gì và đang muốn gì nữa. Trước khi đi chơi thì háo hức, chờ đến ngày để đi. Đi về chỉ cuồng quay theo những chuyến đi để rồi buông lơi mọi thứ, lười biếng với bản thân đến mức cái thân không buồn nhúc nhích, cái đầu không suy nghĩ được nữa. Dù rằng nghĩ đến bao nhiêu điều tốt, bao nhiêu điều cần cố gắng nhưng bản thân lại không thể. Lâu nay lười vẫn hoàn lười. Thật là khó chịu.
Mới về tuần trước mà tuần này đã nằm dài. Có lẽ bản thân còn chơi được nhiều hơn mình nghĩ. Công việc dạo này không buồn cố gắng, bạn bè cũng chán, ngủ cũng không thể ngủ được nhiều, sách cũng đọc chừng nấy đó, mỗi ngày đọc hết 1 quyển, ảnh thì giở ra coi lại, rồi lại thế thôi.
Chợt nghĩ đến những đứa bạn của mình, những người đang từng ngày cố gắng trong cuộc sống, vật lộn với công việc để thành công, vật lộn với gia đình và con cái. Chỉ có mình là sướng nhất, 1 công việc vừa phải không buồn cố để kiếm hơn, ngày nào cũng đi đi đi lại, đầu óc chẳng lo gì suốt ngày rong chơi. Có mỗi cái việc duy nhất phải lo là tìm nhà mà từ năm ngoái đến giờ bỏ bẫng, để đến bây giờ giá cả tăng lên rất nhiều rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu. Thấy chán bản thân.
Hôm bữa đi về định viết về chuyến đi Bắc THái nhưng lại lười, nghĩ không có thời gian, thực ra thời gian có đầy mà không chịu. Giờ chẳng muốn viết nữa. Hoy, lại tìm cái gì đọc đọc vậy
Mới về tuần trước mà tuần này đã nằm dài. Có lẽ bản thân còn chơi được nhiều hơn mình nghĩ. Công việc dạo này không buồn cố gắng, bạn bè cũng chán, ngủ cũng không thể ngủ được nhiều, sách cũng đọc chừng nấy đó, mỗi ngày đọc hết 1 quyển, ảnh thì giở ra coi lại, rồi lại thế thôi.
Chợt nghĩ đến những đứa bạn của mình, những người đang từng ngày cố gắng trong cuộc sống, vật lộn với công việc để thành công, vật lộn với gia đình và con cái. Chỉ có mình là sướng nhất, 1 công việc vừa phải không buồn cố để kiếm hơn, ngày nào cũng đi đi đi lại, đầu óc chẳng lo gì suốt ngày rong chơi. Có mỗi cái việc duy nhất phải lo là tìm nhà mà từ năm ngoái đến giờ bỏ bẫng, để đến bây giờ giá cả tăng lên rất nhiều rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu. Thấy chán bản thân.
Hôm bữa đi về định viết về chuyến đi Bắc THái nhưng lại lười, nghĩ không có thời gian, thực ra thời gian có đầy mà không chịu. Giờ chẳng muốn viết nữa. Hoy, lại tìm cái gì đọc đọc vậy
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

