Có 2 hãng hàng không giá coi như là rẻ (chấp nhận được) bay đến Shangrila là Luckyair và China Easten Airline. Lucky air là hãng hàng không giá rẻ nội địa còn China Easten Airline thuộc liên minh Sky Team nên hành lý xách theo được 25kg. Đến khi cân mới biết cái vali nặng đến tận 11kg do chứa đầy đồ ăn và áo ấm. May mà không ham cái hãng giá rẻ kia. Máy bay đến Shangrila là loại máy bay hạng trung cỡ A320 nhưng mà lượng khách ít, chỗ trống thừa cơ man ra đấy nên đến khi ổn định trên máy bay rồi, tôi đổi chỗ sang chỗ trống bên cạnh để ngắm núi non từ trên cao. Đẹp thật.
Cơ mà thực sự cũng hết hồn luôn. Đoạn gần đến Shangrila, máy bay xì xồ xì xồ, tôi đoán là thông báo chuẩn bị hạ cánh, đột nhiên hẫng hụt 1 phát, cảm giác như nó đang lắc lư trên trời, vật lộn với thời tiết, sự giảm độ cao đột ngột khiến chung tôi cảm giác khó chịu. Đến khi ổn định 1 lúc dưới đất rồi mới thấy thực sự nơi đây không khí rất loãng trên cái độ cao hơn 3000m này.
Sân bay Shangrila là 1 sân bay nhỏ của địa phương, nhìn từ máy bay, nó nằm giữa 1 thảo nguyên rộng lớn nhưng mùa này là mùa khô, cây cỏ chết hết cả rồi, chỉ còn 1 màu vàng úa.
Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016
China P3: Côn Minh
Vé xe, ghi chi tiết thời giờ, vị trí và biển số xe. Trước giờ xuất bến 20ph, xe có mặt ở bến. Thấy mọi người hị hụi kéo đồ ra xe rồi lên xe, chúng tôi cũng chạy ra theo. Ra đến nơi thấy người lên xe rồi, đúng số xe rồi nhưng kéo vali đi vòng quanh xe, không thể tìm thấy nắp cốp để bỏ vali vào ở đâu ra. Tự nhiên có 1 giọng nói: Cốp ở bên này em ơi. Giật mình nhìn sang, có 1 anh người gầy gầy đang đứng đó và chỉ chỉ. Lúc sau, anh ấy cũng lên xe, ngồi dãy gần đầu xe.
Xe chưa chạy. Tôi chạy lên bắt chuyện. Anh bảo tên gì thì quên rồi. Anh nói anh là người Đại Lý, lấy vợ người Lào Cai và sống ở Lào Cai. Dịp tết này ăn tết ở Lào Cai xong anh về Đại Lý ăn tết tiếp. Bình thường, vợ anh đi làm còn anh sẽ ở nhà trông con. Giọng anh nói nhỏ, hơi rụt rè. Tôi có hỏi, anh bảo lớp 7 anh học ngoại ngữ là Tiếng Việt nên biết chút ít. Rồi lên Đại học lại học Tiếng Việt nữa nên mới nói tốt được tiếng Việt, rồi khi lấy vợ thì ở Việt Nam.
10h50: Xe chạy, 17h có mặt ở bến xe Côn Minh.
Bến xe Côn Minh cách trung tâm xa, lúc đầu nhờ anh tìm bus cho để về trung tâm nhưng anh bảo bus phải đi mấy chặng, mất thời gian lắm nên chúng tôi chuyển qua phương án đi Taxi, còn anh đổi xe đi về Đại Lý. Chia tay người tốt ở Côn Minh.
Guesthouse chúng tôi book nằm trên tầng 3 ở ngay trung tâm, gần quảng trường Dong Feng, Ban đêm rất nhộn nhịp người qua lại. Kéo vali to oạch lên tầng 3 mệt muốn chết, nhưng lên đến nơi thật tuyệt. Cả 1 cái sân to đùng với bàn ghế uống cafe, nhìn xuống quảng trường. Giờ việc check in là việc của bọn nó - cái bọn biết tiếng anh đi cùng ấy.
Phòng đẹp, giá rẻ, thân thiện, nói chung là thích mê. 1 phòng có 4 giường tầng cho 8 người nhưng hôm đó chỉ có 4 chúng tôi và 1 cậu bạn người TQ và 1 cô cũng người TQ nốt. Buổi tối, khi chúng tôi đi dạo ngoài quảng trường và ăn cơ man đồ tùm lum về, ngồi ở bên ngoài sân thượng ngắm phố bị muỗi đốt sưng người, quyết định vào phòng. Có 1 bạn trai ngồi đó, bạn ấy cứ nhìn nhìn kiểu lạ lạ. Và rồi tôi và Khánh bắt chuyện. Bạn giới thiệu bạn người ở đâu í, quên xừ luôn, tên là Quang (sau này nhắc đến bạn, chúng tôi gọi là Quang quác), học tại Bắc Kinh. Bạn đi du lịch 1 mình, vừa từ Shangrila, Lệ Giang và Đại Lý về đến đây. Chơi ở đây khoảng 3 hôm rồi về lại. Tôi đòi xem ảnh, bạn giơ điện thoại ra cho tôi xem ảnh tu viện Shongzalin ở Shangrila, bạn có bảo bạn thích Đại Lý và những ai yêu thích lịch sử thì nên chơi ở Đại Lý. Lát sau, thấy chúng tôi trò chuyện, bà cô TQ nằm giường dưới cũng ngồi dậy hóng nhưng bà cô không biết tiếng Trung, bắt bạn phải dịch lại, bà hỏi chúng tôi ở đâu đến, chúng tôi bảo Việt Nam, bà chẳng hiểu, đành phải nói "Duệ Nán" rồi bà ờ ờ, gật gù, sau đó Quang Quác làm phiên dịch kể lại chuyện của chúng tôi. Lúc sau bạn hỏi chúng tôi đang đi học à? Lốp bảo chúng tớ đi làm lâu rồi.... Chưng hửng... bạn chữa lại: Tớ là tớ cũng sắp đi làm đấy, năm cuối rồi í nhá.... *cười*. Đi ngủ.
Ngày 2: 4h30: Check out, gọi taxi ra sân bay. Xa ơi là xa, sân bay thì to và đẹp, người đứng đầy ra đấy, xếp hàng làm thủ tục check in mà dài dằng dặc, mãi mới đến lượt. May mà tỉnh, đi sớm.
Xe chưa chạy. Tôi chạy lên bắt chuyện. Anh bảo tên gì thì quên rồi. Anh nói anh là người Đại Lý, lấy vợ người Lào Cai và sống ở Lào Cai. Dịp tết này ăn tết ở Lào Cai xong anh về Đại Lý ăn tết tiếp. Bình thường, vợ anh đi làm còn anh sẽ ở nhà trông con. Giọng anh nói nhỏ, hơi rụt rè. Tôi có hỏi, anh bảo lớp 7 anh học ngoại ngữ là Tiếng Việt nên biết chút ít. Rồi lên Đại học lại học Tiếng Việt nữa nên mới nói tốt được tiếng Việt, rồi khi lấy vợ thì ở Việt Nam.
10h50: Xe chạy, 17h có mặt ở bến xe Côn Minh.
Bến xe Côn Minh cách trung tâm xa, lúc đầu nhờ anh tìm bus cho để về trung tâm nhưng anh bảo bus phải đi mấy chặng, mất thời gian lắm nên chúng tôi chuyển qua phương án đi Taxi, còn anh đổi xe đi về Đại Lý. Chia tay người tốt ở Côn Minh.
Guesthouse chúng tôi book nằm trên tầng 3 ở ngay trung tâm, gần quảng trường Dong Feng, Ban đêm rất nhộn nhịp người qua lại. Kéo vali to oạch lên tầng 3 mệt muốn chết, nhưng lên đến nơi thật tuyệt. Cả 1 cái sân to đùng với bàn ghế uống cafe, nhìn xuống quảng trường. Giờ việc check in là việc của bọn nó - cái bọn biết tiếng anh đi cùng ấy.
Phòng đẹp, giá rẻ, thân thiện, nói chung là thích mê. 1 phòng có 4 giường tầng cho 8 người nhưng hôm đó chỉ có 4 chúng tôi và 1 cậu bạn người TQ và 1 cô cũng người TQ nốt. Buổi tối, khi chúng tôi đi dạo ngoài quảng trường và ăn cơ man đồ tùm lum về, ngồi ở bên ngoài sân thượng ngắm phố bị muỗi đốt sưng người, quyết định vào phòng. Có 1 bạn trai ngồi đó, bạn ấy cứ nhìn nhìn kiểu lạ lạ. Và rồi tôi và Khánh bắt chuyện. Bạn giới thiệu bạn người ở đâu í, quên xừ luôn, tên là Quang (sau này nhắc đến bạn, chúng tôi gọi là Quang quác), học tại Bắc Kinh. Bạn đi du lịch 1 mình, vừa từ Shangrila, Lệ Giang và Đại Lý về đến đây. Chơi ở đây khoảng 3 hôm rồi về lại. Tôi đòi xem ảnh, bạn giơ điện thoại ra cho tôi xem ảnh tu viện Shongzalin ở Shangrila, bạn có bảo bạn thích Đại Lý và những ai yêu thích lịch sử thì nên chơi ở Đại Lý. Lát sau, thấy chúng tôi trò chuyện, bà cô TQ nằm giường dưới cũng ngồi dậy hóng nhưng bà cô không biết tiếng Trung, bắt bạn phải dịch lại, bà hỏi chúng tôi ở đâu đến, chúng tôi bảo Việt Nam, bà chẳng hiểu, đành phải nói "Duệ Nán" rồi bà ờ ờ, gật gù, sau đó Quang Quác làm phiên dịch kể lại chuyện của chúng tôi. Lúc sau bạn hỏi chúng tôi đang đi học à? Lốp bảo chúng tớ đi làm lâu rồi.... Chưng hửng... bạn chữa lại: Tớ là tớ cũng sắp đi làm đấy, năm cuối rồi í nhá.... *cười*. Đi ngủ.
Ngày 2: 4h30: Check out, gọi taxi ra sân bay. Xa ơi là xa, sân bay thì to và đẹp, người đứng đầy ra đấy, xếp hàng làm thủ tục check in mà dài dằng dặc, mãi mới đến lượt. May mà tỉnh, đi sớm.
China P2: Từ VN đến Côn Minh
Mỗi người chúng ta gặp trong cuộc đời này luôn đi kèm với duyên và nợ. Với tôi cũng vậy. Trải qua bao lần lang thang đâu đó để rồi món quà duy nhất có được là những người bạn tôi gặp trên đường. Những con người có cùng niềm tin và cùng mơ ước. Những lần trước, tôi đã phải rất vật vã nhìn qua nhìn lại để rủ được bạn đồng hành, mặc dù không muốn tuyển trên phuot.vn. Ban đầu, chúng tôi không định đi TQ vào mùa xuân này đâu, nhưng do chơi với 1 má mì " thông tường ngôn ngữ, am hiểu con người" bên đó nên qua vài lần rủ rê rồi cũng lập cung sơ bộ. Sơ sơ số người đi cùng lên đến tận 7 ngiwowfi. Qua đông nhưng vì có má mì bảo kê nên đông mấy tôi vẫn thấy đi được. Ai ngờ đến khi gái SG book vé ra HN xong xuôi, má mì kêu rút. Đùng 1 phát rồi coi như là rút sạch. Tôi không nỡ để cô bạn của tôi bỏ vé, cũng thấy chưng hửng, thất vọng và rồi máu lên não, quyết là "Đi". Hiện tại team 3 người. Rủ thêm 1 ku em máu me nữa là 4. Rõ là đẹp đội hình mà.
Chiều 4/1 AL: 3 đứa ngoài tỉnh bò lóp ngóp ra HN, gặp nhau và lên đường. Oách cực.
22h: Xe chuyển bánh lên Lào Cai.
Cô bạn Lốp trong đoàn được phân công mua vé ô tô trước khi về nghỉ tết. Không hiểu do nói tiếng Việt không rõ hay người nghe không hiểu mà mua vé đi Lào Cai, rốt cuộc sáng hôm sau đang ngủ giật mình tỉnh dậy, nhìn lờ mờ qua ô cửa sổ, giụi mắt chục lần, đập bốp bốp vào mặt.... Ơ Ơ, sao lại Sapa thế kia.............. 5ph sau, nhà xe thông báo, xe đã hạ cánh đến Sapa... Mọi ý kiến được đưa ra với nhà xe bây giờ là vô ích!!!
Taxi từ Sapa xuống Lào Cai là 500k. Đắt quá, Tao cầm quỹ, nhưng Tao không đồng ý.
Kéo vali đi kiếm quán ăn, quán đóng cửa vì mới 3h30.
Check in trước chợ Sapa, bất chợt nhìn thấy bóng lờ mờ từ 1 chiếc xe khách trong màn trương quay đầu về phía Sapa. Cô bạn tôi chạy vội ra và cuối cùng cũng xong với vé 50k/ng. Ngon. Xuống chỗ nào tuỳ mày.
1 lần nữa mạnh dạn, cho em xuống bến xe Lào Cai đi. Cho dù đi Lào Cai đến chục lần đi chăng nữa, nhưng có 1 điều chưa được update rằng Lào Cai mới xây bến xe mới rất to và rất rộng, nằm tận đầu đường cao tốc lận, cách cửa khẩu xa tít mù. Để khi xuống xe rồi ngơ ngác: Ơ ơ, nhớ rằng bến xe ở gần ga tàu mà......... *khóc lần 2*, lại lụi hụi gọi taxi chở về phố ăn sáng và sang cửa khẩu.
6h, no cái bụng, khoe: Có ai muốn ra chụp choẹt với cột mốc ở Lào Cai không? ở TP Lào Cai có 2 trong số 16 cột mốc có Quốc Huy nằm trên vành đai biên giới Việt Trung đó, cái số 102 và 103 nằm ở CK đường bộ và đường sắt. Cả lũ gật đầu cái rụp. Đằng nào chả gần CK cả mà.
CK 102 ngay tại Đền Mẫu, đã từng qua rất nhiều nên biết tỏng tòng tong rồi, còn cái 103 mới biết nêu kêu bác lại Taxi cứ đi thằng đường đó. Ai ngờ qua cả đền Thượng rồi mà vẫn không thấy mốc ở đâu. Bác già hoang mang bảo: Tao cũng chả biết ở đâu hết. Ừ thì kêu bác cứ đi nữa đi. Đến khi quyết định quay lại rồi, nhìn phía trước lờ mờ thấy cái mốc, cả lũ nhảy ào xuống....Ô, mốc 104 nài... Đề rồi sau đó bác phải gọi cho con trai bác làm ở Biên phòng Lào Cai mới biết được mốc 103 ở ngay đằng sau căn nhà của mấy anh biên phòng bên cạnh đường sắt. Đúng là 1 sáng lạc lối mà.
Do chúng tôi đến sớm nên khi Cửa khẩu bắt đầu làm việc, người chờ xuất cảnh bằng hộ chiếu không quá đông lắm, còn dân mình xuất cảnh bằng giấy thông hành để sang TQ làm việc thì đã xếp được thành hàng dài rồi. Thủ tục nhanh gọn, các chú gõ gõ, soi soi rồi đóng cộp phát, tôi bị đẩy ra cửa bên ngoài. Đồng bọn tôi không hiểu vì xấu quá hay sao mà chờ mãi mới xong.
Không hiểu sao đợt tết này chúng tôi không thể mua được vé tàu từ Hekou đi Kunming, mặc dù đã mò tất cả các trang có thể mua được. Sau khi đọc hồi ức của 1 bạn, bạn ấy đi Vân Nam tết năm ngoái để rồi khi ra bến xe hết sạch vé xe, phải đi 2 chặng qua Mông Tự vì hết tết, sinh viên, người lao động quay lại TQ học tập và làm việc. Chúng tôi đã rất lo để rồi cố gắng làm thủ tục sớm nhất để chạy ra bến xe cho kịp giờ.
Bước ra khỏi cửa Hải Quan, 1 dãy dài taxi ngay bên cạnh, họ chèo kéo đủ kiểu. Cơ mà chẳng hiểu gì. Chọn đại 1 ông hỏi tiếng việt: Bến xe??? Ổng không hiểu. 1 bà và 1 ông nữa chạy đến hỏi hỏi, không hiểu hỏi gì luôn. Phải mở cái phần cài đặt trong điện thoại ra, bấm vào nó chỉ có bến xe bus. Chẳng hiểu bến xe bus của họ là bến xe giống Việt Nam hay giống Thái và Malay không nữa. Tôi chỉ biết nói Kunming Kunming và bấm vào chữ bến xe bus đó. Rồi ông ấy cũng hiểu và gật đầu. Đến đoạn trả giá, giơ điện thoại hiện màn hình máy tính ra cho ổng bấm, bấm đi bấm lại cuối cùng là 30 tệ.
Bến xe... nhào thẳng vào quầy bán vé, giơ chữ Côn Minh viết sẵn từ nhà ra, giờ 4 ngón tay lên vào kêu "Sư rấn - Kun Miểng". Bà chị hiểu ngay, xuất cho 4 vé lúc 10h50. Ngon lành, kéo vali qua máy quét và sang phòng chờ. Rộng thật, chưa bao giờ thấy cái phòng chờ ở 1 bx nhỏ lại rộng và trống vắng thế. Cả lũ mặt dài ngoằng chờ, còn tận 1h30ph nữa, vội vàng lôi milo, cafe ra pha, thủ sẵn trong bình giữ nhiệt để uống trên xe.
Chiều 4/1 AL: 3 đứa ngoài tỉnh bò lóp ngóp ra HN, gặp nhau và lên đường. Oách cực.
22h: Xe chuyển bánh lên Lào Cai.
Cô bạn Lốp trong đoàn được phân công mua vé ô tô trước khi về nghỉ tết. Không hiểu do nói tiếng Việt không rõ hay người nghe không hiểu mà mua vé đi Lào Cai, rốt cuộc sáng hôm sau đang ngủ giật mình tỉnh dậy, nhìn lờ mờ qua ô cửa sổ, giụi mắt chục lần, đập bốp bốp vào mặt.... Ơ Ơ, sao lại Sapa thế kia.............. 5ph sau, nhà xe thông báo, xe đã hạ cánh đến Sapa... Mọi ý kiến được đưa ra với nhà xe bây giờ là vô ích!!!
Taxi từ Sapa xuống Lào Cai là 500k. Đắt quá, Tao cầm quỹ, nhưng Tao không đồng ý.
Kéo vali đi kiếm quán ăn, quán đóng cửa vì mới 3h30.
Check in trước chợ Sapa, bất chợt nhìn thấy bóng lờ mờ từ 1 chiếc xe khách trong màn trương quay đầu về phía Sapa. Cô bạn tôi chạy vội ra và cuối cùng cũng xong với vé 50k/ng. Ngon. Xuống chỗ nào tuỳ mày.
1 lần nữa mạnh dạn, cho em xuống bến xe Lào Cai đi. Cho dù đi Lào Cai đến chục lần đi chăng nữa, nhưng có 1 điều chưa được update rằng Lào Cai mới xây bến xe mới rất to và rất rộng, nằm tận đầu đường cao tốc lận, cách cửa khẩu xa tít mù. Để khi xuống xe rồi ngơ ngác: Ơ ơ, nhớ rằng bến xe ở gần ga tàu mà......... *khóc lần 2*, lại lụi hụi gọi taxi chở về phố ăn sáng và sang cửa khẩu.
6h, no cái bụng, khoe: Có ai muốn ra chụp choẹt với cột mốc ở Lào Cai không? ở TP Lào Cai có 2 trong số 16 cột mốc có Quốc Huy nằm trên vành đai biên giới Việt Trung đó, cái số 102 và 103 nằm ở CK đường bộ và đường sắt. Cả lũ gật đầu cái rụp. Đằng nào chả gần CK cả mà.
CK 102 ngay tại Đền Mẫu, đã từng qua rất nhiều nên biết tỏng tòng tong rồi, còn cái 103 mới biết nêu kêu bác lại Taxi cứ đi thằng đường đó. Ai ngờ qua cả đền Thượng rồi mà vẫn không thấy mốc ở đâu. Bác già hoang mang bảo: Tao cũng chả biết ở đâu hết. Ừ thì kêu bác cứ đi nữa đi. Đến khi quyết định quay lại rồi, nhìn phía trước lờ mờ thấy cái mốc, cả lũ nhảy ào xuống....Ô, mốc 104 nài... Đề rồi sau đó bác phải gọi cho con trai bác làm ở Biên phòng Lào Cai mới biết được mốc 103 ở ngay đằng sau căn nhà của mấy anh biên phòng bên cạnh đường sắt. Đúng là 1 sáng lạc lối mà.
Do chúng tôi đến sớm nên khi Cửa khẩu bắt đầu làm việc, người chờ xuất cảnh bằng hộ chiếu không quá đông lắm, còn dân mình xuất cảnh bằng giấy thông hành để sang TQ làm việc thì đã xếp được thành hàng dài rồi. Thủ tục nhanh gọn, các chú gõ gõ, soi soi rồi đóng cộp phát, tôi bị đẩy ra cửa bên ngoài. Đồng bọn tôi không hiểu vì xấu quá hay sao mà chờ mãi mới xong.
Không hiểu sao đợt tết này chúng tôi không thể mua được vé tàu từ Hekou đi Kunming, mặc dù đã mò tất cả các trang có thể mua được. Sau khi đọc hồi ức của 1 bạn, bạn ấy đi Vân Nam tết năm ngoái để rồi khi ra bến xe hết sạch vé xe, phải đi 2 chặng qua Mông Tự vì hết tết, sinh viên, người lao động quay lại TQ học tập và làm việc. Chúng tôi đã rất lo để rồi cố gắng làm thủ tục sớm nhất để chạy ra bến xe cho kịp giờ.
Bước ra khỏi cửa Hải Quan, 1 dãy dài taxi ngay bên cạnh, họ chèo kéo đủ kiểu. Cơ mà chẳng hiểu gì. Chọn đại 1 ông hỏi tiếng việt: Bến xe??? Ổng không hiểu. 1 bà và 1 ông nữa chạy đến hỏi hỏi, không hiểu hỏi gì luôn. Phải mở cái phần cài đặt trong điện thoại ra, bấm vào nó chỉ có bến xe bus. Chẳng hiểu bến xe bus của họ là bến xe giống Việt Nam hay giống Thái và Malay không nữa. Tôi chỉ biết nói Kunming Kunming và bấm vào chữ bến xe bus đó. Rồi ông ấy cũng hiểu và gật đầu. Đến đoạn trả giá, giơ điện thoại hiện màn hình máy tính ra cho ổng bấm, bấm đi bấm lại cuối cùng là 30 tệ.
Bến xe... nhào thẳng vào quầy bán vé, giơ chữ Côn Minh viết sẵn từ nhà ra, giờ 4 ngón tay lên vào kêu "Sư rấn - Kun Miểng". Bà chị hiểu ngay, xuất cho 4 vé lúc 10h50. Ngon lành, kéo vali qua máy quét và sang phòng chờ. Rộng thật, chưa bao giờ thấy cái phòng chờ ở 1 bx nhỏ lại rộng và trống vắng thế. Cả lũ mặt dài ngoằng chờ, còn tận 1h30ph nữa, vội vàng lôi milo, cafe ra pha, thủ sẵn trong bình giữ nhiệt để uống trên xe.
China P1: Chuẩn bị
Khi tôi bắt đầu ngồi viết lại về chuyến đi này, tôi đã kết thúc chuyến đi được 1 tháng. Thực sự nghĩ lại, cảm giác như nó đã trôi quá rât lâu rồi, đủ để cất vào kí ức để chuẩn bị cho những chuyến đi mới. Một chuyến đi cũng không phải là quá khó khăn lắm so với những chuyển đi trước. Điều khó nhất vẫn là tư tưởng, khi mà tôi chưa hình dung được con người TQ ở bên kia thực sự họ như thế nào. Có nhiều người đã cảnh báo: Mày không sợ bị TQ bắt à? Mày không sợ bị lừa à? Mày không sợ nó bắt mày để lấy nội tạng à? Eo, mày không biết tiếng sao mà đi được?... Thực sự là có hàng loạt câu hỏi đặt ra, nhưng thực tế là: Có nhiều người tôi gặp, nhiều người tôi đọc về họ, nhiều người ham mê du lịch họ vẫn đi và vẫn về, và hạnh phúc đấy thôi. Tại sao chúng tôi lại không đi được chứ?
Bắt cóc ư? Xấu như tôi, nó bắt về chắc không biết làm gì, rồi lại thả ra thôi
Lấy nội tạng ư? Họ mbiết tim gan tôi chứa đầy rẫy xấu xa như thế nào, phổi hít thở không khí độc hại như thế nào, tôi ăn uống tùm lum như thế nào thì chắc họ cũng chả thèm lấy đâu
Không biết tiếng ư? Ờ thì tôi có biết tiếng Anh đâu mà tôi vẫn lê la được Cam, Thái đấy thôi. Thì lần này cũng thử vận may và Body Language như mọi lần thôi mà.
Những cái đáng quan tâm nhất đã xong, giờ chỉ là tiền và thời gian thôi.
Chuẩn bị:
- Lịch trình:
Ngày 0: Hà Nội - Lào Cai
Ngay 1: Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh, ngủ đêm ở Côn Minh
Ngày 2: Côn Minh - Shangrila, ngủ đêm Shangrila
Ngày 3: Shangrila - Lệ Giang, ngủ đêm Lệ Giang
Ngày 4: Lệ Giang
Ngày 5: Lệ Giang, Đại Lý, Công Minh, ngủ đêm trên tàu từ Đại Lý - Côn Minh
Ngày 6: Côn Minh - Hà Khẩu - Hà Nội.
Riêng cô bạn tôi ở SG mất thêm 1 chặng bay SG- HN và bay về từ Côg Minh qua Kuala Lumpur
Đặt vé:
- Máy bay Côn Minh - Shangrila của China Easten Airline, giá 330 tệ. Không đắt hơn vé chặng dài là bao nhiêu mà nhanh, được ngắm cả thế giới từ trên cao, tận hưởng cảm giác sốc độ cao khi hạ cánh
- Tàu: Lệ Giang, Đại Lý, Côn Minh, Hà Khẩu. Riêng tàu Đại Lý - Hà Khẩu là giường nằm, còn lại là ngồi cứng.
- Do book vé bằng hệ thống Ctrip nên mất thêm 1 số tiền thanh toán và được quy đổi lượng tiền đó ra Cmoney, Dùng C-money để book Guesthouse qua C-trip luôn.
- Vé máy bay Côn Minh - Kuala Lumpur - HCM: ~ 2,5tr (vé ngày tết)
Visa:
- Từ HN: 66$, check in tại chỗ được giảm 3$ còn 63$. Vinaset
- Từ HCM: Visa Bảo Ngọc 75$.
Đồ dùng:
- Mì tôm, miếng dán giữ nhiệt, bình giữ nhiệt, trà, cafe, milo...
Bắt cóc ư? Xấu như tôi, nó bắt về chắc không biết làm gì, rồi lại thả ra thôi
Lấy nội tạng ư? Họ mbiết tim gan tôi chứa đầy rẫy xấu xa như thế nào, phổi hít thở không khí độc hại như thế nào, tôi ăn uống tùm lum như thế nào thì chắc họ cũng chả thèm lấy đâu
Không biết tiếng ư? Ờ thì tôi có biết tiếng Anh đâu mà tôi vẫn lê la được Cam, Thái đấy thôi. Thì lần này cũng thử vận may và Body Language như mọi lần thôi mà.
Những cái đáng quan tâm nhất đã xong, giờ chỉ là tiền và thời gian thôi.
Chuẩn bị:
- Lịch trình:
Ngày 0: Hà Nội - Lào Cai
Ngay 1: Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh, ngủ đêm ở Côn Minh
Ngày 2: Côn Minh - Shangrila, ngủ đêm Shangrila
Ngày 3: Shangrila - Lệ Giang, ngủ đêm Lệ Giang
Ngày 4: Lệ Giang
Ngày 5: Lệ Giang, Đại Lý, Công Minh, ngủ đêm trên tàu từ Đại Lý - Côn Minh
Ngày 6: Côn Minh - Hà Khẩu - Hà Nội.
Riêng cô bạn tôi ở SG mất thêm 1 chặng bay SG- HN và bay về từ Côg Minh qua Kuala Lumpur
Đặt vé:
- Máy bay Côn Minh - Shangrila của China Easten Airline, giá 330 tệ. Không đắt hơn vé chặng dài là bao nhiêu mà nhanh, được ngắm cả thế giới từ trên cao, tận hưởng cảm giác sốc độ cao khi hạ cánh
- Tàu: Lệ Giang, Đại Lý, Côn Minh, Hà Khẩu. Riêng tàu Đại Lý - Hà Khẩu là giường nằm, còn lại là ngồi cứng.
- Do book vé bằng hệ thống Ctrip nên mất thêm 1 số tiền thanh toán và được quy đổi lượng tiền đó ra Cmoney, Dùng C-money để book Guesthouse qua C-trip luôn.
- Vé máy bay Côn Minh - Kuala Lumpur - HCM: ~ 2,5tr (vé ngày tết)
Visa:
- Từ HN: 66$, check in tại chỗ được giảm 3$ còn 63$. Vinaset
- Từ HCM: Visa Bảo Ngọc 75$.
Đồ dùng:
- Mì tôm, miếng dán giữ nhiệt, bình giữ nhiệt, trà, cafe, milo...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)