Vé xe, ghi chi tiết thời giờ, vị trí và biển số xe. Trước giờ xuất bến 20ph, xe có mặt ở bến. Thấy mọi người hị hụi kéo đồ ra xe rồi lên xe, chúng tôi cũng chạy ra theo. Ra đến nơi thấy người lên xe rồi, đúng số xe rồi nhưng kéo vali đi vòng quanh xe, không thể tìm thấy nắp cốp để bỏ vali vào ở đâu ra. Tự nhiên có 1 giọng nói: Cốp ở bên này em ơi. Giật mình nhìn sang, có 1 anh người gầy gầy đang đứng đó và chỉ chỉ. Lúc sau, anh ấy cũng lên xe, ngồi dãy gần đầu xe.
Xe chưa chạy. Tôi chạy lên bắt chuyện. Anh bảo tên gì thì quên rồi. Anh nói anh là người Đại Lý, lấy vợ người Lào Cai và sống ở Lào Cai. Dịp tết này ăn tết ở Lào Cai xong anh về Đại Lý ăn tết tiếp. Bình thường, vợ anh đi làm còn anh sẽ ở nhà trông con. Giọng anh nói nhỏ, hơi rụt rè. Tôi có hỏi, anh bảo lớp 7 anh học ngoại ngữ là Tiếng Việt nên biết chút ít. Rồi lên Đại học lại học Tiếng Việt nữa nên mới nói tốt được tiếng Việt, rồi khi lấy vợ thì ở Việt Nam.
10h50: Xe chạy, 17h có mặt ở bến xe Côn Minh.
Bến xe Côn Minh cách trung tâm xa, lúc đầu nhờ anh tìm bus cho để về trung tâm nhưng anh bảo bus phải đi mấy chặng, mất thời gian lắm nên chúng tôi chuyển qua phương án đi Taxi, còn anh đổi xe đi về Đại Lý. Chia tay người tốt ở Côn Minh.
Guesthouse chúng tôi book nằm trên tầng 3 ở ngay trung tâm, gần quảng trường Dong Feng, Ban đêm rất nhộn nhịp người qua lại. Kéo vali to oạch lên tầng 3 mệt muốn chết, nhưng lên đến nơi thật tuyệt. Cả 1 cái sân to đùng với bàn ghế uống cafe, nhìn xuống quảng trường. Giờ việc check in là việc của bọn nó - cái bọn biết tiếng anh đi cùng ấy.
Phòng đẹp, giá rẻ, thân thiện, nói chung là thích mê. 1 phòng có 4 giường tầng cho 8 người nhưng hôm đó chỉ có 4 chúng tôi và 1 cậu bạn người TQ và 1 cô cũng người TQ nốt. Buổi tối, khi chúng tôi đi dạo ngoài quảng trường và ăn cơ man đồ tùm lum về, ngồi ở bên ngoài sân thượng ngắm phố bị muỗi đốt sưng người, quyết định vào phòng. Có 1 bạn trai ngồi đó, bạn ấy cứ nhìn nhìn kiểu lạ lạ. Và rồi tôi và Khánh bắt chuyện. Bạn giới thiệu bạn người ở đâu í, quên xừ luôn, tên là Quang (sau này nhắc đến bạn, chúng tôi gọi là Quang quác), học tại Bắc Kinh. Bạn đi du lịch 1 mình, vừa từ Shangrila, Lệ Giang và Đại Lý về đến đây. Chơi ở đây khoảng 3 hôm rồi về lại. Tôi đòi xem ảnh, bạn giơ điện thoại ra cho tôi xem ảnh tu viện Shongzalin ở Shangrila, bạn có bảo bạn thích Đại Lý và những ai yêu thích lịch sử thì nên chơi ở Đại Lý. Lát sau, thấy chúng tôi trò chuyện, bà cô TQ nằm giường dưới cũng ngồi dậy hóng nhưng bà cô không biết tiếng Trung, bắt bạn phải dịch lại, bà hỏi chúng tôi ở đâu đến, chúng tôi bảo Việt Nam, bà chẳng hiểu, đành phải nói "Duệ Nán" rồi bà ờ ờ, gật gù, sau đó Quang Quác làm phiên dịch kể lại chuyện của chúng tôi. Lúc sau bạn hỏi chúng tôi đang đi học à? Lốp bảo chúng tớ đi làm lâu rồi.... Chưng hửng... bạn chữa lại: Tớ là tớ cũng sắp đi làm đấy, năm cuối rồi í nhá.... *cười*. Đi ngủ.
Ngày 2: 4h30: Check out, gọi taxi ra sân bay. Xa ơi là xa, sân bay thì to và đẹp, người đứng đầy ra đấy, xếp hàng làm thủ tục check in mà dài dằng dặc, mãi mới đến lượt. May mà tỉnh, đi sớm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét