Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

Ngày nắng

Ôi trời ơi, ghét nhất cái thể loại mất ngủ liên miên gì đó 5 ngày trong tuần rồi đến cuối tuần vật ra mà ngủ không biết gì nữa. Sáng bảo dậy sớm dọn dẹp nhà mà ngủ 1 phát mất tiêu đến tận 9h. Chiều ngồi nấu chè mà lên giường nằm ngủ mất, may mà hẹn đồng hồ dậy, vẫn chưa bị cháy. Tối ngồi vật vờ rồi mắt nhắm mắt mở. Thật là vô tích sự quá đi mà.
Đang bị khó ở, chắc chuyển mùa. Ghét mưa, ghét nắng. Mưa thì bửn mà nắng thì ốm...
Ở nhà thì muốn đi làm, muốn ngồi ở cty thế thôi. Đi làm lại căng thẳng và ngán vì hồ sơ, muốn về nhà. Thế là thế nào nhỉ?
Ngày nào với mình cũng là ngày vui. Vui vì gặp bạn bè, hoặc vui vì làm được cái gì đó. Như hôm nay chả gặp ai, chả làm gì mà chỉ ngủ. Cơ mà vẫn có lúc vui vì đi ra ngoài đường gió mát quá, mát đến nổi da gà nhưng vẫn thích, nhẹ nhẹ. Dạo này nhảy cảm đến dở.
Khánh nói: Trong một xã hội, ai cũng cố gắng còn mình cứ thụt lùi hoặc đứng im 1 chỗ thấy khó chịu quá. Thực sự đó là thật. Tại sao mình không chịu cố gắng trong khi bạn bè đang cố gắng vươn lên từng ngày????
Khánh kể: Cty cho Khánh đi Đức 1 tuần vào tháng 6, tháng 1 năm sau đi Thái training, đang làm đơn tháng 4 ra HN công việc rồi đi leo Fan. Khánh đang chạy tiếng anh cấp tốc để còn đi Đức, sang tuần phỏng vấn visa rồi, vé máy bay đã book. Ôi trời ơi!!!
Dạo này hồ sơ tái thẩm 2012 của mình đến tận 2 bộ bị thiếu diện tích. Thế quái nào mà lừa đảo nhiều thế không biết. Hồi đó mình cũng ẩu lắm cơ, giờ tha hồ hậu quả. Hôm nọ sếp k mắng nữa, chỉ đi ra bảo: Em có biết dạo này nhiều tội lắm không -_-
Vầng, tội nhiều lắm. Chắc chớt!!!
Giờ làm hồ sơ cẩn thận hơn rồi. Thế quái nào mà vẫn có lỗi, viết có 10 chữ mà viết nhầm tận 2 chữ. Giờ chả dám.
Từ tuần trước đang suy nghĩ sẽ đi Huế, cơ mà tuần trước học, tuần này làm ô sin cao cấp, tuần sau đón cục ca cao ở HN, tuần sau nữa chắc về quê, tuần sau nữa nữa đón Khánh ra HN, tuần sau nữa nữa nữa là 30/4 xừ nó rồi. Thôi nghỉ.
Còn 1 mớ kế hoạch lằng nhằng liên quan đến đại sự mà chưa thực hiện được.
Túm lại là đang khó ở.

À, giờ mới nhớ, hôm bữa đọc blog của ông Thiện Nguyễn, có viết về những chuyến đi của ổng và cô bạn đồng hành của ổng " Tôi gặp Linh lần đầu tiên vào một buổi sáng sớm mai ở quán cafe nhỏ xíu Phúc Long trên con phố Mạc Thị Bưởi Saigon vào những ngày tháng cũ khi ấy Phúc Long chỉ mới là quán của những người quen sáng sáng chiều chiều thèm ly cafe hay ly trà thơm ghé lại. Chúng tôi nói chuyện, kể cho nhau về những chuyến đi của mình… Để rồi sau đó lại hẹn hò ở đó nhiều lần nữa. Mỗi lần gặp là cháy, là lửa… Là biết bao nhiêu thứ để kể, để lên kế hoạch để đi chơi cùng nhau. Rồi những chuyến đi xa gần cùng nhau, tôi hiểu Linh hơn & cô nàng cũng vậy. Chúng tôi, hai kẻ ham chơi ngày ngày cafe chit chat với nhau về sở thích travel của mình mãi miết. Chúng tôi hạp nhau đến độ bạn bè chung của hai đứa gọi bọn tôi là soul mate. Có những lúc hai đứa cãi nhau chí choé bởi tính Linh rất nóng… nhưng Linh biết nghe nên rồi lại hoà, lại cafe cà pháo, lại huyên thuyên về những chuyến đi. Linh nóng nãy nhưng nhanh nhẹn & nhân hậu, tôi và Linh đều là những kẻ ham chơi & không thèm tiền, chẳng vụ lợi… nên hai đứa cứ vậy mà là bạn thân của nhau. Tôi quý Linh về tính cách, về sự hiểu biết, về cách sống “mới nhìn vào thấy giống Tây nhưng thật ra rất Việt” của Linh… & hơn cả là sự hoà hợp của hai đứa về chuyện ăn chơi…”
“Ông Thiện” và mình làm bạn cũng đã lâu lâu rồi, ổng là một trong những người đàn ông “động” nhất mà mình từng biết. Động là do ổng đi hoài đi hoài, mà thật ra ổng không chỉ đi, mà ổng đi như ma xó, len lỏi vô trong ngóc ngách của những nơi chốn, ngóc ngách của cuộc sống người bản địa để mà moi móc, tìm hiểu, khám phá. Ổng bị bệnh ngứa nan y, chân ngứa, đầu ngứa, cả thân người đều ngứa…và chỉ có đi thì ổng mới bớt ngứa. Khổ lắm!"

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Laos: Góc sân và khoảng trời

Đó là một buổi chiều đầy nắng, khi tôi đã nhâm nhi xong bữa trưa muộn ngoài sân dưới những tán cây và chờ đợi đến giờ ra sân bay...
Trước hiên nhà đối diện, người đàn ông cao tuổi cầm trên tay cây đàn cũ kĩ đang gẩy lên những nốt nhạc nhẹ nhàng và tôi đã nghe thấy...
Bước đi thật chậm tiến về phía ông, tôi mỉm cười thật nhẹ, ông cũng cười với tôi và rồi ông chơi tiếp. Ông quay sang hỏi tôi biết bài này không. Tôi lắc đầu, tôi không biết.
Bài thứ 2, Natalia... tôi đã từng nghe Hà béo phòng tôi chơi hồi ở KTX nhưng thực sự quá lâu rồi không thể nhớ được tên gì. Ông lại hỏi, tôi bảo tôi chỉ nhớ nhạc chứ không nhớ tên. Tôi hỏi, ông chơi được Romance không, ông bảo không. Ông thích chơi nhạc  Pháp.
Ông đưa đàn cho tôi, bảo tôi chơi. Nhưng thực sự giờ tôi chẳng còn nhớ một nốt nào cả, đàn dây thép tôi cũng chẳng quen, bởi lâu nay toàn dùng đàn classic dây nilong. Tôi bảo tôi không thể, nhưng nhìn khuôn mặt của ông, tôi lại cầm đàn, gẩy gẩy lung tung thế thôi.
Lúc sau, ông trở lại sân, vẫn trên cái ghế cũ kĩ đó, ông chơi bài mới. Bài này tôi nhớ tên, tôi bảo " Love Story", ông vui mừng "Oh, yes, love story, i love it". Tôi cũng thích bài đó. Đây là bài duy nhất hồi đó tôi tự mò và chơi được hoàn chỉnh không cần giáo viên hướng dẫn. Tiếng đàn trên tay ông rất chậm, không quá trôi chảy nhưng nó rất có hồn, những nốt nhạc như nhảy nhảy trên dây từ những đầu ngón tay mòn vẹt, tràn đầy màu thời gian.
Một đôi vợ chồng Pháp sau khi đã ăn trưa xong, tiến lại gần chúng tôi. Họ nói với ông câu gì đó tiếng Pháp, và rồi bà vợ ngồi xuống, lôi từ trong túi ra một chiếc Harmonika. Ông đàn, bà thổi, người chồng quay clip dưới những giọt nắng long lanh bên sân nhà. Tôi đi vào dọn đồ, tránh những người bạn của tôi chạy ra gọi làm vỡ cái không gian này.
...
Khi tôi đang dọn đồ, nhìn qua khe cửa sổ, đôi vợ chồng người Pháp chào ông để đi. Ông dựng đàn đó và đi vào nhà, Kẹo ra ngoài cầm đàn vào ngồi trên chiếc giường sau quầy lễ tân, cũng đàn và hát. Tôi thấy, tôi muốn vào nghe nhưng lại ngại, và thôi.
Lúc sau, khi tôi dọn đồ xong, khoác balo trên vai, ra ngoài chào bà (Chủ GH này là cháu của bà, trước kia bà từng sang VN và đêm qua chúng tôi đã nói chuyện với bà bằng Tiếng Việt), Kẹo cầm đàn ra. Bạn ấy ngồi trên chiếc ghế ở sân, bắt đầu đứng trước tôi và ngồi xuống. Tôi đứng đó chào bà lần nữa và chờ mọi người. Kẹo bắt đầu đàn và hát câu gì đó rồi dừng lại. Tôi bảo chơi tiếp, bạn ấy lại chơi nhưng rồi mọi người bước ra thật nhanh và gọi tôi đi ngay. Tôi chỉ kịp vẫy tay chào hai bà cháu, không thể nghe hết đó là bài hát gì, nhưng tôi nghĩ đây là bài hát bạn ấy tặng tôi
......
Tôi gặp Kẹo  khi tụi tôi xuống núi Phousi, dọc theo những hàng chợ và dự định tìm GH khu này, có hỏi qua vài nơi nhưng họ đòi 20$/đêm/ phòng 2 người. Quá đắt, chúng tôi bỏ đi. Thực sự là thích khu này, có vẻ Tây hơn và là những căn nhà mới chứ không phải khu nhà gỗ như Vanvisa GH chúng tôi đang ở. Chúng tôi thích cái đèn lồng to đùng treo trước cửa nhà nên tôi và Lynx nhảy vào. Lào đúng là cái gì cũng chậm rãi. Mặc cho chúng tôi đứng chờ ngoài cửa, Kẹo vẫn ngồi đó nghe tiếp cuộc điện thoại (chắc người yêu gì đó), phải mất gần 5ph mới xong. L vào a lô xô 1 lúc rồi chúng tôi gật đầu. Gái uống nhiều nước quá đòi đi wc và rồi mất hút. Tôi lôi điện thoại ra hỏi wifi, bạn ấy cầm đt tôi chạy ra chạy vào, chỉnh đi chỉnh lại mới bắt được wifi và sau đó cả 4 đứa như ngồi đồng trước của GH không thèm đi nữa, chỉ để check ảnh và fb loạn xạ :)))
Ngày hôm sau chúng tôi đến nhận phòng,Kẹo k ở đó, phòng đẹp hơn rất nhiều so với cái phòng chúng tôi ở Vanvisa, có wc trong phòng, điều hoà, cửa sổ, lại còn ngay gần chợ đêm. Thích....
Tôi đi chợ đêm về sớm nhật, ngồi ở cái ghế ngoài cửa chờ chị Ngọc về lấy chìa khoá. Kẹo vừa tưới xong khóm hoa trước cửa GH, chỉ cho tôi đám cúc trắng và nói gì đó, rất dài. Tôi không nghe được, bạn ấy lẩm bẩm " She don't know". Mặt mình nghệt ra, thôi kệ vậy. Lúc sau Kẹo lại hỏi 1 câu gì đó, tay chỉ loạn lên, mình thực sự máu không lên não được, chả biết cái chết gì cả, chỉ muốn Lynx về nhanh nhanh để phiên dịch hộ mình thôi. Nhìn mặt bạn ấy rất dễ thương. Có vẻ không nói chuyện được. Bạn ấy ngồi xuống bên cạnh, mở đt ra mở nhạc và bắt đầu hát, nhạc Lào, nghe k hiểu nhưng cũng hay. Đang hát, Lynx ở ngoài lù lù bước tới. Bạn ấy ngại quá bỏ đi mất!!!
* Kẹo thực ra tên là Keo, nhưng mẹ Huyền bảo gọi Kẹo dễ thương hơn. Cứ thấy bạn ấy ở đâu, mẹ Huyền lại kêu Kẹo, bạn ấy lại chậm chậm bò đến.