Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2015

Ngày nắng

Ôi trời ơi, ghét nhất cái thể loại mất ngủ liên miên gì đó 5 ngày trong tuần rồi đến cuối tuần vật ra mà ngủ không biết gì nữa. Sáng bảo dậy sớm dọn dẹp nhà mà ngủ 1 phát mất tiêu đến tận 9h. Chiều ngồi nấu chè mà lên giường nằm ngủ mất, may mà hẹn đồng hồ dậy, vẫn chưa bị cháy. Tối ngồi vật vờ rồi mắt nhắm mắt mở. Thật là vô tích sự quá đi mà.
Đang bị khó ở, chắc chuyển mùa. Ghét mưa, ghét nắng. Mưa thì bửn mà nắng thì ốm...
Ở nhà thì muốn đi làm, muốn ngồi ở cty thế thôi. Đi làm lại căng thẳng và ngán vì hồ sơ, muốn về nhà. Thế là thế nào nhỉ?
Ngày nào với mình cũng là ngày vui. Vui vì gặp bạn bè, hoặc vui vì làm được cái gì đó. Như hôm nay chả gặp ai, chả làm gì mà chỉ ngủ. Cơ mà vẫn có lúc vui vì đi ra ngoài đường gió mát quá, mát đến nổi da gà nhưng vẫn thích, nhẹ nhẹ. Dạo này nhảy cảm đến dở.
Khánh nói: Trong một xã hội, ai cũng cố gắng còn mình cứ thụt lùi hoặc đứng im 1 chỗ thấy khó chịu quá. Thực sự đó là thật. Tại sao mình không chịu cố gắng trong khi bạn bè đang cố gắng vươn lên từng ngày????
Khánh kể: Cty cho Khánh đi Đức 1 tuần vào tháng 6, tháng 1 năm sau đi Thái training, đang làm đơn tháng 4 ra HN công việc rồi đi leo Fan. Khánh đang chạy tiếng anh cấp tốc để còn đi Đức, sang tuần phỏng vấn visa rồi, vé máy bay đã book. Ôi trời ơi!!!
Dạo này hồ sơ tái thẩm 2012 của mình đến tận 2 bộ bị thiếu diện tích. Thế quái nào mà lừa đảo nhiều thế không biết. Hồi đó mình cũng ẩu lắm cơ, giờ tha hồ hậu quả. Hôm nọ sếp k mắng nữa, chỉ đi ra bảo: Em có biết dạo này nhiều tội lắm không -_-
Vầng, tội nhiều lắm. Chắc chớt!!!
Giờ làm hồ sơ cẩn thận hơn rồi. Thế quái nào mà vẫn có lỗi, viết có 10 chữ mà viết nhầm tận 2 chữ. Giờ chả dám.
Từ tuần trước đang suy nghĩ sẽ đi Huế, cơ mà tuần trước học, tuần này làm ô sin cao cấp, tuần sau đón cục ca cao ở HN, tuần sau nữa chắc về quê, tuần sau nữa nữa đón Khánh ra HN, tuần sau nữa nữa nữa là 30/4 xừ nó rồi. Thôi nghỉ.
Còn 1 mớ kế hoạch lằng nhằng liên quan đến đại sự mà chưa thực hiện được.
Túm lại là đang khó ở.

À, giờ mới nhớ, hôm bữa đọc blog của ông Thiện Nguyễn, có viết về những chuyến đi của ổng và cô bạn đồng hành của ổng " Tôi gặp Linh lần đầu tiên vào một buổi sáng sớm mai ở quán cafe nhỏ xíu Phúc Long trên con phố Mạc Thị Bưởi Saigon vào những ngày tháng cũ khi ấy Phúc Long chỉ mới là quán của những người quen sáng sáng chiều chiều thèm ly cafe hay ly trà thơm ghé lại. Chúng tôi nói chuyện, kể cho nhau về những chuyến đi của mình… Để rồi sau đó lại hẹn hò ở đó nhiều lần nữa. Mỗi lần gặp là cháy, là lửa… Là biết bao nhiêu thứ để kể, để lên kế hoạch để đi chơi cùng nhau. Rồi những chuyến đi xa gần cùng nhau, tôi hiểu Linh hơn & cô nàng cũng vậy. Chúng tôi, hai kẻ ham chơi ngày ngày cafe chit chat với nhau về sở thích travel của mình mãi miết. Chúng tôi hạp nhau đến độ bạn bè chung của hai đứa gọi bọn tôi là soul mate. Có những lúc hai đứa cãi nhau chí choé bởi tính Linh rất nóng… nhưng Linh biết nghe nên rồi lại hoà, lại cafe cà pháo, lại huyên thuyên về những chuyến đi. Linh nóng nãy nhưng nhanh nhẹn & nhân hậu, tôi và Linh đều là những kẻ ham chơi & không thèm tiền, chẳng vụ lợi… nên hai đứa cứ vậy mà là bạn thân của nhau. Tôi quý Linh về tính cách, về sự hiểu biết, về cách sống “mới nhìn vào thấy giống Tây nhưng thật ra rất Việt” của Linh… & hơn cả là sự hoà hợp của hai đứa về chuyện ăn chơi…”
“Ông Thiện” và mình làm bạn cũng đã lâu lâu rồi, ổng là một trong những người đàn ông “động” nhất mà mình từng biết. Động là do ổng đi hoài đi hoài, mà thật ra ổng không chỉ đi, mà ổng đi như ma xó, len lỏi vô trong ngóc ngách của những nơi chốn, ngóc ngách của cuộc sống người bản địa để mà moi móc, tìm hiểu, khám phá. Ổng bị bệnh ngứa nan y, chân ngứa, đầu ngứa, cả thân người đều ngứa…và chỉ có đi thì ổng mới bớt ngứa. Khổ lắm!"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét