Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Phil Từ Manila tới Pagudpud

Philippines - Đa phần khi nhắc đến, mọi người sẽ mơ màng khi nghĩ đến những vùng biển xinh đẹp như Boracay hay Coron, Elnido... Đến mức tìm trên phuot.vn cũng không có nhiều thông tin về vùng biển phía Bắc luôn.
Thực ra ban đầu tôi hướng đến Coron nhiều hơn,do cậu bạn Baobaoqaz của chúng tôi đã có 1 bài chia sẻ rất dài về vùng đất này, để rồi canh vé cả năm thấy vé vẫn mắc. Đến khi quay sang Elnido thì vé tăng cao lắm rồi. Hồi mới book vé VNvà ngược lại, tôi thấy AA bán vé khứ hồi Manila - PP chỉ cỡ 800 peso nhưng vì di chuyển từ sân bay về trung tâm xa quá mà chúng tôi không thích để rồi đến khi quay ngược lại, vé đã cao vút, 3500 peso. Bàn nhau quyết đi nhưng không hiểu sao không thanh toán được, rồi bỏ luôn.
Hôm Baobaoqaz ra nhà tôi chơi, chúng tôi hỏi thêm được chút thông tin về Baguio, Sagada và Vigan. Cân lên cân xuống, Baguio giống như một phần Đà Lạt, những căn nhà xinh đẹp, vườn rau, vườn dâu tây.... Từ Baguio đi Sagada sẽ rất tiện xe, có thể chiêm ngưỡng những cỗ quan tài treo trên vách núi, sau đó đi sang Bontoc xem những căn nhà tô vẽ đầy màu sắc. Từ đó quay ngược lại lên Vigan và về lại Manila. Quãng đường khá dài nhưng điểm chơi không được bao nhiêu. Rồi lại tính hay là đi biển phía bắc Phil. Đã biết phía Luzon này thời tiết rất tệ, nhưng tháng 2 có lẽ không có mưa bão gì đâu nên nhất quyết muốn đi. Muốn đến hòn đảo nơi cực bắc của Phil cơ mà không đủ thời gian. Chắc chỉ có đến Pagudpud.
Thời gian: 5 ngày
Thành phần: 4 người (3 Hà Nội - 1 HCM)
Địa điểm: Manila, Vigan, Pagudpud
Tổng chi phí chuyến đi:
- Vé máy bay HN - Manila: 60$, HCM - Manila: 52$
-  Chi phí trong hành trình: 6500 peso, tỷ giá 480
- Hostel: 480k.
Ngày 1: Hn - Manila
Cô bạn tôi ở HCM bay sang Manila trước 1 ngày nên rảnh rang đi hỏi bến xe và book phòng ngủ ở khu trung tâm của Manila. Đến khi chúng tôi sang đến nơi, kéo vali qua khách sạn gửi để đi núi lửa Taal. Taxi vừa đỗ trước của khách sạn, một chú đứng kéo cửa ở khách sạn vội vã chạy ra, giúp chúng tôi kéo đồ vào trong. Tôi lo lắng hỏi bạn tôi: Ơ kìa, mình có ở đây đâu, chỉ qua gặp Khánh và gửi đồ thôi mà, sao còn kéo đồ cho mình nữa. Cô bạn chạy theo, bất chợt Khánh chạy từ trong khách sạn ra, nói nói với chú ấy. Chú ấy cười cười, kêu không sao đâu.
Ấn tượng đầu tiên, thích.....
Cũng phải nói, tắc đường ở bên Phil thật kinh khủng, hơn Sài Gòn nhiều. Tôi đã từng ngồi sau xe cô bạn, theo đến chỗ làm, đường Cộng Hòa tắc kinh khủng lắm, chứ ở Hà Nội có nhiều đường tắt, lại hay đi sớm nên ít khi gặp tắc đường nhiều. Ai ngờ sang Manila này thấy kinh khủng luôn. Từ sân bay về đến khách sạn có một tẹo mà đi mãi.
Giờ này là giờ cao điểm, chúng tôi quyết định đi LRT ra bến xe DLBT trước khi đi không quên mua theo mấy chai nước để uống trên đường. Đi qua, chờ tàu đến, nhìn thấy có khoang chờ không có người đứng, chúng tôi kéo nhau ra đấy. Một anh điều hành tàu ngồi gần đấy chạy lại, chỉ chỉ này kia, ban đầu chúng tôi khong hiểu, sau mới nhìn, hóa ra có khoang cho phụ nữ và khoang hỗn hợp. Đứng một lúc,chú ở căn phòng bé bé phụ trách vé tàu mở cửa phụ chạy ra, dặn rằng bọn mày muốn đi đến DLBT bus station, chỉ cần xuống ở trạm 3 là được. Mấy đứa cảm ơn rối rít lại thấy anh ấy chạy ra nói nói gì đó với cậu em trong nhóm, hóa ra là nước ở chai nước bị chảy ra ngoài. Anh ấy vội vàng dẫn cậu em quay ngược lại cửa vào, nói với chị kiểm soát tại cửa quẹt thẻ cho nó đi ra để bỏ đồ vào thùng rác. Tàu đến, chúng tôi lỡ. Lát sau tay xách 2 chai nước chạy vào, tàu lại gần đến, vội vàng gọi nó nhanh lên nhưng bị chị ấy giữ lại, không cho qua. 3 đứa còn lại lo lắng nhìn nhìn, tàu chạy đi mất rồi nó mới hớn hở chạy ra. Hóa ra chị gọi lại để tìm cho cái bịch nilong đựng đồ. Hết hồn.
Xuống tới bến xe, cả đám đang lò dò tìm xe, 1 đứa hỏi anh điều hành xe ở bến:
- Anh anh, tụi em muốn đi đến Taal vocano, đi xe nào hả anh.
Anh ấy đứng dậy, chỉ chỉ:@ tụi mày ra góc kia kìa
Cả đám ngơ ngơ, anh dắc ra tận xe, lúc sau anh chạy vội ra, chỉ vào một cái xe gần đó, nói tụi mày lên xe này đi, đi Taal đấy. Con bạn hỏi lại, Taal vocano hả ảnh? Taal vocano nhé. Anh ừ ừ, lên đi, Taal đấy.
Sau 2 tiếng vật vã trên xe. Chúng tôi dừng ở 1 ngã ba. Anh phụ xe kêu bọn mày xuống đây đi, bắt xe đi 1 tẹo nữa là đến Taal đấy. Cả đám leo lên Jeepny, lúc đầu nghĩ là phải đánh đu bên ngoài xe rồi, chúng tôi lên, mọi người tự động ngồi sát lại nhau, chừa chỗ cho chúng tôi ngồi. Xe dừng ngay tại trung tâm Taal, nhìn xung quanh có một vài tricycle chèo kéo này kia nhưng chúng tôi không đi. Bên kia đường có một cái nhà thờ rất lớn, rất đẹp nên kéo nhau qua đó xem thử. Đến hôm nay mở web đọc, mới biết đó là Asia's biggest catholic church.
Có một phòng infomation ở đó, chúng tôi chạy qua hỏi đường đi núi lửa. Có lẽ giờ này là trưa nên họ đã đóng cửa ngủ trưa. Một đồn cảnh sát ngay gần đó, cô bạn của chúng tôi hỏi, họ chỉ này chỉ kia, người này nói này nói kia mới biết là chúng tôi đã đi sai. Đây là thị trấn Taal, nằm bên hông của núi lửa, nhưng mà muốn đi sang núi lửa phải đến Tagaytay cơ. Chào chào mấy anh chị ở đó, chúng tôi bắt tricycle đi ra bến xe. Tới bến chúng tôi hỏi xe đi Tagaytay, họ chỉ có xe 16 chỗ, đi cỡ 2 tiếng sẽ đến. Kiểu này chắc không kịp. Đành từ bỏ, tìm xe về lại Manila. Họ hỏi chúng tôi muốn về đâu Manila, chúng tôi kêu về Cubao, chúng tôi muốn mua vé đi Vigan tối nay.
2h xe xuất phát, hơn 4h xe đến Manila. Vậy mà vật vã mãi, 1,5h sau mới từ bên ngoài dìa vào đến Cubao. Xe ở khắp mọi nơi, đặc sản của Phil là kẹt xe. Đến cả từ Taal qua bến xe, tricycle đã phải đi đường tránh rồi mà vẫn không khỏi kẹt xe luôn.
Cubao tập trung rất nhiều nhà xe, mỗi nhà xe đi 1 tuyến khác nhau, chúng tôi đi bộ dọc dọc con phố, mãi mới tìm được ra đến bến xe. Tại bến, có chuyến 9h và 10h tối đi Vigan. Chúng tôi muốn mua vé trước nhưng họ không bán vé trước, kêu tao chỉ bán trước giờ xe chạy 30ph thôi, lúc đó tụi mày ra mà mua. Trình bày lên xuống mãi nhưng mà bác ấy không chịu bán cho luôn. Cả đám thất thểu quay lại khách sạn. Bên ngoài đường dày đặc xe, có lẽ là giờ tan làm. Thôi thì lại bon chen lên LRT tiếp vậy. Cũng may từ bến xe qua LRT không quá xe, đủ để đi bộ. Sau khi chuyển line 1 lần, chúng tôi đến bến Recto, chen nhau bẹp cả ruột, quyết tâm nhảy lên tàu bằng được. Thời gian muộn quá rồi. Tại Recto station, chúng tôi chuyển qua line vàng để đi về. Chỉ cỡ 3 bến thôi là về đến khách sạn rồi. Ai ngờ lại đi nhầm hướng. Đúng ra nên đi bên phải thì cả đám chạy nhầm sang bên trái. Tàu đến, tôi với Khánh lên tàu được còn Lynx và Nhật bị rơi lại phía sau.
 Đi mãi đi mãi, giật mình sao lâu vậy. Khánh mới bật 3G lên, chết cha, nhầm rồi, sao mà đi xa tít. Nhật gửi mess đến, nhầm tàu rồi chị ơi, quay lại đi :( . Vật vã.
Kết thúc ngày 1.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét