Philippines - Đa phần khi nhắc đến, mọi người sẽ mơ màng khi nghĩ đến những vùng biển xinh đẹp như Boracay hay Coron, Elnido... Đến mức tìm trên phuot.vn cũng không có nhiều thông tin về vùng biển phía Bắc luôn.
Thực ra ban đầu tôi hướng đến Coron nhiều hơn,do cậu bạn Baobaoqaz của chúng tôi đã có 1 bài chia sẻ rất dài về vùng đất này, để rồi canh vé cả năm thấy vé vẫn mắc. Đến khi quay sang Elnido thì vé tăng cao lắm rồi. Hồi mới book vé VNvà ngược lại, tôi thấy AA bán vé khứ hồi Manila - PP chỉ cỡ 800 peso nhưng vì di chuyển từ sân bay về trung tâm xa quá mà chúng tôi không thích để rồi đến khi quay ngược lại, vé đã cao vút, 3500 peso. Bàn nhau quyết đi nhưng không hiểu sao không thanh toán được, rồi bỏ luôn.
Hôm Baobaoqaz ra nhà tôi chơi, chúng tôi hỏi thêm được chút thông tin về Baguio, Sagada và Vigan. Cân lên cân xuống, Baguio giống như một phần Đà Lạt, những căn nhà xinh đẹp, vườn rau, vườn dâu tây.... Từ Baguio đi Sagada sẽ rất tiện xe, có thể chiêm ngưỡng những cỗ quan tài treo trên vách núi, sau đó đi sang Bontoc xem những căn nhà tô vẽ đầy màu sắc. Từ đó quay ngược lại lên Vigan và về lại Manila. Quãng đường khá dài nhưng điểm chơi không được bao nhiêu. Rồi lại tính hay là đi biển phía bắc Phil. Đã biết phía Luzon này thời tiết rất tệ, nhưng tháng 2 có lẽ không có mưa bão gì đâu nên nhất quyết muốn đi. Muốn đến hòn đảo nơi cực bắc của Phil cơ mà không đủ thời gian. Chắc chỉ có đến Pagudpud.
Thời gian: 5 ngày
Thành phần: 4 người (3 Hà Nội - 1 HCM)
Địa điểm: Manila, Vigan, Pagudpud
Tổng chi phí chuyến đi:
- Vé máy bay HN - Manila: 60$, HCM - Manila: 52$
- Chi phí trong hành trình: 6500 peso, tỷ giá 480
- Hostel: 480k.
Ngày 1: Hn - Manila
Cô bạn tôi ở HCM bay sang Manila trước 1 ngày nên rảnh rang đi hỏi bến xe và book phòng ngủ ở khu trung tâm của Manila. Đến khi chúng tôi sang đến nơi, kéo vali qua khách sạn gửi để đi núi lửa Taal. Taxi vừa đỗ trước của khách sạn, một chú đứng kéo cửa ở khách sạn vội vã chạy ra, giúp chúng tôi kéo đồ vào trong. Tôi lo lắng hỏi bạn tôi: Ơ kìa, mình có ở đây đâu, chỉ qua gặp Khánh và gửi đồ thôi mà, sao còn kéo đồ cho mình nữa. Cô bạn chạy theo, bất chợt Khánh chạy từ trong khách sạn ra, nói nói với chú ấy. Chú ấy cười cười, kêu không sao đâu.
Ấn tượng đầu tiên, thích.....
Cũng phải nói, tắc đường ở bên Phil thật kinh khủng, hơn Sài Gòn nhiều. Tôi đã từng ngồi sau xe cô bạn, theo đến chỗ làm, đường Cộng Hòa tắc kinh khủng lắm, chứ ở Hà Nội có nhiều đường tắt, lại hay đi sớm nên ít khi gặp tắc đường nhiều. Ai ngờ sang Manila này thấy kinh khủng luôn. Từ sân bay về đến khách sạn có một tẹo mà đi mãi.
Giờ này là giờ cao điểm, chúng tôi quyết định đi LRT ra bến xe DLBT trước khi đi không quên mua theo mấy chai nước để uống trên đường. Đi qua, chờ tàu đến, nhìn thấy có khoang chờ không có người đứng, chúng tôi kéo nhau ra đấy. Một anh điều hành tàu ngồi gần đấy chạy lại, chỉ chỉ này kia, ban đầu chúng tôi khong hiểu, sau mới nhìn, hóa ra có khoang cho phụ nữ và khoang hỗn hợp. Đứng một lúc,chú ở căn phòng bé bé phụ trách vé tàu mở cửa phụ chạy ra, dặn rằng bọn mày muốn đi đến DLBT bus station, chỉ cần xuống ở trạm 3 là được. Mấy đứa cảm ơn rối rít lại thấy anh ấy chạy ra nói nói gì đó với cậu em trong nhóm, hóa ra là nước ở chai nước bị chảy ra ngoài. Anh ấy vội vàng dẫn cậu em quay ngược lại cửa vào, nói với chị kiểm soát tại cửa quẹt thẻ cho nó đi ra để bỏ đồ vào thùng rác. Tàu đến, chúng tôi lỡ. Lát sau tay xách 2 chai nước chạy vào, tàu lại gần đến, vội vàng gọi nó nhanh lên nhưng bị chị ấy giữ lại, không cho qua. 3 đứa còn lại lo lắng nhìn nhìn, tàu chạy đi mất rồi nó mới hớn hở chạy ra. Hóa ra chị gọi lại để tìm cho cái bịch nilong đựng đồ. Hết hồn.
Xuống tới bến xe, cả đám đang lò dò tìm xe, 1 đứa hỏi anh điều hành xe ở bến:
- Anh anh, tụi em muốn đi đến Taal vocano, đi xe nào hả anh.
Anh ấy đứng dậy, chỉ chỉ:@ tụi mày ra góc kia kìa
Cả đám ngơ ngơ, anh dắc ra tận xe, lúc sau anh chạy vội ra, chỉ vào một cái xe gần đó, nói tụi mày lên xe này đi, đi Taal đấy. Con bạn hỏi lại, Taal vocano hả ảnh? Taal vocano nhé. Anh ừ ừ, lên đi, Taal đấy.
Sau 2 tiếng vật vã trên xe. Chúng tôi dừng ở 1 ngã ba. Anh phụ xe kêu bọn mày xuống đây đi, bắt xe đi 1 tẹo nữa là đến Taal đấy. Cả đám leo lên Jeepny, lúc đầu nghĩ là phải đánh đu bên ngoài xe rồi, chúng tôi lên, mọi người tự động ngồi sát lại nhau, chừa chỗ cho chúng tôi ngồi. Xe dừng ngay tại trung tâm Taal, nhìn xung quanh có một vài tricycle chèo kéo này kia nhưng chúng tôi không đi. Bên kia đường có một cái nhà thờ rất lớn, rất đẹp nên kéo nhau qua đó xem thử. Đến hôm nay mở web đọc, mới biết đó là Asia's biggest catholic church.
Có một phòng infomation ở đó, chúng tôi chạy qua hỏi đường đi núi lửa. Có lẽ giờ này là trưa nên họ đã đóng cửa ngủ trưa. Một đồn cảnh sát ngay gần đó, cô bạn của chúng tôi hỏi, họ chỉ này chỉ kia, người này nói này nói kia mới biết là chúng tôi đã đi sai. Đây là thị trấn Taal, nằm bên hông của núi lửa, nhưng mà muốn đi sang núi lửa phải đến Tagaytay cơ. Chào chào mấy anh chị ở đó, chúng tôi bắt tricycle đi ra bến xe. Tới bến chúng tôi hỏi xe đi Tagaytay, họ chỉ có xe 16 chỗ, đi cỡ 2 tiếng sẽ đến. Kiểu này chắc không kịp. Đành từ bỏ, tìm xe về lại Manila. Họ hỏi chúng tôi muốn về đâu Manila, chúng tôi kêu về Cubao, chúng tôi muốn mua vé đi Vigan tối nay.
2h xe xuất phát, hơn 4h xe đến Manila. Vậy mà vật vã mãi, 1,5h sau mới từ bên ngoài dìa vào đến Cubao. Xe ở khắp mọi nơi, đặc sản của Phil là kẹt xe. Đến cả từ Taal qua bến xe, tricycle đã phải đi đường tránh rồi mà vẫn không khỏi kẹt xe luôn.
Cubao tập trung rất nhiều nhà xe, mỗi nhà xe đi 1 tuyến khác nhau, chúng tôi đi bộ dọc dọc con phố, mãi mới tìm được ra đến bến xe. Tại bến, có chuyến 9h và 10h tối đi Vigan. Chúng tôi muốn mua vé trước nhưng họ không bán vé trước, kêu tao chỉ bán trước giờ xe chạy 30ph thôi, lúc đó tụi mày ra mà mua. Trình bày lên xuống mãi nhưng mà bác ấy không chịu bán cho luôn. Cả đám thất thểu quay lại khách sạn. Bên ngoài đường dày đặc xe, có lẽ là giờ tan làm. Thôi thì lại bon chen lên LRT tiếp vậy. Cũng may từ bến xe qua LRT không quá xe, đủ để đi bộ. Sau khi chuyển line 1 lần, chúng tôi đến bến Recto, chen nhau bẹp cả ruột, quyết tâm nhảy lên tàu bằng được. Thời gian muộn quá rồi. Tại Recto station, chúng tôi chuyển qua line vàng để đi về. Chỉ cỡ 3 bến thôi là về đến khách sạn rồi. Ai ngờ lại đi nhầm hướng. Đúng ra nên đi bên phải thì cả đám chạy nhầm sang bên trái. Tàu đến, tôi với Khánh lên tàu được còn Lynx và Nhật bị rơi lại phía sau.
Đi mãi đi mãi, giật mình sao lâu vậy. Khánh mới bật 3G lên, chết cha, nhầm rồi, sao mà đi xa tít. Nhật gửi mess đến, nhầm tàu rồi chị ơi, quay lại đi :( . Vật vã.
Kết thúc ngày 1.
Tao!!!
Con nhỏ sinh ra vào một ngày gió heo may thổi...
Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016
Lucy, Lee and Diego
Chúng tôi quen Lucy trong 1 quán ăn nhỏ ở Shangrila. Lucy là 1 cô gái quốc tịch Anh xinh đẹp, khuôn mặt tròn, thông minh và nước da trắng. Hôm đó quán chỉ có bốn chúng tôi và Lucy cùng cô bạn của cô ấy. Từ lúc mới vào cô ấy đã chào chúng tôi và chủ động bắt chuyện trước khiến chúng tôi rất chi là bất ngờ.
Một ngày nọ, Lucy gửi message trên fb cho chúng tôi rằng cô ấy sẽ tới Việt Nam. Điểm đầu tiên là Sài Gòn. Cô ấy hỏi chúng tôi có thể đón cô ấy không? Thật may trong nhóm có Khánh sống ở SG và rồi cùng với Nhi, Hoàng đón Lucy cùng 2 người bạn China của cô ấy. Lucy có bảo rằng rời SG, cô ấy sẽ bắt xe đi Hội An, Đà Nẵng rồi đến Huế sẽ nhập cùng 2 người bạn thân đạp xe từ Đức qua Việt Nam. Cô ấy lo lắng rằng hôm đầu có thể đến HN muộn và không thể tìm được chỗ ở. Tôi nghĩ rằng cô ấy đến ở nhà tôi bởi vì nhà tôi chẳng có nhiều đồ đạc, hơn nữa phòng khách cũng có thể đủ cho họ.
Rồi mấy hôm sau đó, Lucy thông báo cho chúng tôi rằng cô ấy sẽ hết hạn visa ngày 8 nên sẽ bay từ Đà Nẵng ra HN cùng 2 cậu bạn. Ngày lucy bay ra tôi đang nghĩ lễ nên cô ấy sẽ ở trên phố cổ, tối Lynx và Nhật sẽ đưa cô ấy đi chơi nên Lucy book dorm cho 2 ngày trên đó rồi đến khi tôi có mặt ở HN, Lucy và 2 bạn sẽ chuyển về nhà tôi.
Tôi ra HN buổi sáng và trưa Lucy đến. Lúc nhận điện thoại, nghe loáng thoáng gì đó rằng cô ấy đang đứng ở dưới. Tôi không nghe được nhiều nhưng lờ mờ hiểu rằng cô ấy đã đến nên xuống đón. Lucy vẫn xinh như thế nhưng hơi khác 1 chút so với đợt mùa đông tôi gặp. Còn Lee là 1 cậu bạn cao ráo, da ngăm ngăm với chỏm tóc buộc phía sau. Ban đầu tôi nghĩ rằng Lee khó tính nhưng thực ra ngược lại. Lee rất dễ thương, hay cười, hay nói còn Diego là 1 cậu bạn da trắng mảnh, không nói được tiếng anh nên chỉ cười và đi theo sau. Theo lời của Khánh, cậu ấy là 1 người ngọt ngào.
Kể từ khi đi China về, tôi đã thay đổi quan điểm đối với mọi người hơn. Người China không xấu, chỉ có chính phủ của họ không tốt thôi. Tôi nghĩ vậy. Và cũng thật lạ, 2 cậu bạn China sang Việt Nam cùng Lucy (cô giáo dạy tiếng anh của Lee) mà không hề nghiên cứu lịch trình gì hết. Lucy đi đậu 2 người họ đi đấy, Lucy ở nhà họ cũng ở nhà. Thành ra 2 ngày trên phố họ chỉ đi mỗi phố cổ và ăn kem Tràng Tiền. Đến hôm sau tụi tôi chở 3 bạn đi Bát Tràng và đường Thanh Niên, Lăng Bác họ mới biết thêm 1 số nơi nữa.
Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị đi làm, thấy Lee đã ngồi ngoài phòng khách rồi. Tôi hỏi Lee muốn đi đâu, bạn ấy không biết, tôi chợt nhớ ra hỏi rằng có muốn đi mua vé bus không, bạn ấy bảo có và rồi tôi chở bạn ấy qua ks Kim Liên. Lee bảo Lee sẽ tự vào, tôi chỉ cân viết cho Lee địa chỉ nhà, cậu ấy sẽ có cách tìm về. Lucy và Diego là con sâu ngủ, Khi tôi đi làm, bạn ấy vẫn ngủ. Tôi không có cách nào để bảo bạn ấy ra khỏi nhà nên mặc kệ, để cửa đó cho họ làm gì thì làm. Cả ngày, tôi đã lo lắng rằng họ có thể lấy thứ gì đó trong nhà tôi đi hoặc nói chung là bán cả nhà tôi đi cũng được. Nhưng rồi lại an ủi bản thân rằng nhà chẳng có gì ôm đi được ngoài cái máy giặt và tủ lạnh. Buổi chiều tôi sẽ về sớm để chuẩn bị bữa ăn. Hôm nay chúng tôi tụ tập cùng ăn và tổ chức sn sớm cho Lynx luôn. Lucy pm fb cho tôi rằng cần mua những gì để cô ấy đi mua và buổi chiều 2 người bạn đạp xe sẽ đến nhà tôi nhưng Michaela ăn chay nên cô ấy sẽ mua thêm rau cho bữa ăn. Hôm đó tôi trốn về sớm, thấy trên bàn rất nhiều đậu phụ và dứa, kèm thêm 1 ít rau, Lee và Diego đang nằm dài ra nhà. Lucy đã đi uống cafe cùng 2 người bạn của họ. Tôi là đầu bếp chính và Lee chuẩn bị đồ cho món salat của Lucy. Có lẽ vì họ đã sống với nhau 1 năm ở Trùng Khánh nên Lee hiểu được Lucy cần gì. Lee còn khoe với tôi sẽ nấu miến với mộc nhĩ và nấm hương. Diego vẫn nằm đó, thỉnh thoảng đứng dậy đi lại và hát. Tôi cảm giác như Lee là ông chồng mẫu mực còn Diego như 1 bà vợ nhỏ bé cần được chăm sóc. Và thực sự Lee chăm sóc Diego rất chu đáo, chăm lo mọi thứ.
Một ngày nọ, Lucy gửi message trên fb cho chúng tôi rằng cô ấy sẽ tới Việt Nam. Điểm đầu tiên là Sài Gòn. Cô ấy hỏi chúng tôi có thể đón cô ấy không? Thật may trong nhóm có Khánh sống ở SG và rồi cùng với Nhi, Hoàng đón Lucy cùng 2 người bạn China của cô ấy. Lucy có bảo rằng rời SG, cô ấy sẽ bắt xe đi Hội An, Đà Nẵng rồi đến Huế sẽ nhập cùng 2 người bạn thân đạp xe từ Đức qua Việt Nam. Cô ấy lo lắng rằng hôm đầu có thể đến HN muộn và không thể tìm được chỗ ở. Tôi nghĩ rằng cô ấy đến ở nhà tôi bởi vì nhà tôi chẳng có nhiều đồ đạc, hơn nữa phòng khách cũng có thể đủ cho họ.
Rồi mấy hôm sau đó, Lucy thông báo cho chúng tôi rằng cô ấy sẽ hết hạn visa ngày 8 nên sẽ bay từ Đà Nẵng ra HN cùng 2 cậu bạn. Ngày lucy bay ra tôi đang nghĩ lễ nên cô ấy sẽ ở trên phố cổ, tối Lynx và Nhật sẽ đưa cô ấy đi chơi nên Lucy book dorm cho 2 ngày trên đó rồi đến khi tôi có mặt ở HN, Lucy và 2 bạn sẽ chuyển về nhà tôi.
Tôi ra HN buổi sáng và trưa Lucy đến. Lúc nhận điện thoại, nghe loáng thoáng gì đó rằng cô ấy đang đứng ở dưới. Tôi không nghe được nhiều nhưng lờ mờ hiểu rằng cô ấy đã đến nên xuống đón. Lucy vẫn xinh như thế nhưng hơi khác 1 chút so với đợt mùa đông tôi gặp. Còn Lee là 1 cậu bạn cao ráo, da ngăm ngăm với chỏm tóc buộc phía sau. Ban đầu tôi nghĩ rằng Lee khó tính nhưng thực ra ngược lại. Lee rất dễ thương, hay cười, hay nói còn Diego là 1 cậu bạn da trắng mảnh, không nói được tiếng anh nên chỉ cười và đi theo sau. Theo lời của Khánh, cậu ấy là 1 người ngọt ngào.
Kể từ khi đi China về, tôi đã thay đổi quan điểm đối với mọi người hơn. Người China không xấu, chỉ có chính phủ của họ không tốt thôi. Tôi nghĩ vậy. Và cũng thật lạ, 2 cậu bạn China sang Việt Nam cùng Lucy (cô giáo dạy tiếng anh của Lee) mà không hề nghiên cứu lịch trình gì hết. Lucy đi đậu 2 người họ đi đấy, Lucy ở nhà họ cũng ở nhà. Thành ra 2 ngày trên phố họ chỉ đi mỗi phố cổ và ăn kem Tràng Tiền. Đến hôm sau tụi tôi chở 3 bạn đi Bát Tràng và đường Thanh Niên, Lăng Bác họ mới biết thêm 1 số nơi nữa.
Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị đi làm, thấy Lee đã ngồi ngoài phòng khách rồi. Tôi hỏi Lee muốn đi đâu, bạn ấy không biết, tôi chợt nhớ ra hỏi rằng có muốn đi mua vé bus không, bạn ấy bảo có và rồi tôi chở bạn ấy qua ks Kim Liên. Lee bảo Lee sẽ tự vào, tôi chỉ cân viết cho Lee địa chỉ nhà, cậu ấy sẽ có cách tìm về. Lucy và Diego là con sâu ngủ, Khi tôi đi làm, bạn ấy vẫn ngủ. Tôi không có cách nào để bảo bạn ấy ra khỏi nhà nên mặc kệ, để cửa đó cho họ làm gì thì làm. Cả ngày, tôi đã lo lắng rằng họ có thể lấy thứ gì đó trong nhà tôi đi hoặc nói chung là bán cả nhà tôi đi cũng được. Nhưng rồi lại an ủi bản thân rằng nhà chẳng có gì ôm đi được ngoài cái máy giặt và tủ lạnh. Buổi chiều tôi sẽ về sớm để chuẩn bị bữa ăn. Hôm nay chúng tôi tụ tập cùng ăn và tổ chức sn sớm cho Lynx luôn. Lucy pm fb cho tôi rằng cần mua những gì để cô ấy đi mua và buổi chiều 2 người bạn đạp xe sẽ đến nhà tôi nhưng Michaela ăn chay nên cô ấy sẽ mua thêm rau cho bữa ăn. Hôm đó tôi trốn về sớm, thấy trên bàn rất nhiều đậu phụ và dứa, kèm thêm 1 ít rau, Lee và Diego đang nằm dài ra nhà. Lucy đã đi uống cafe cùng 2 người bạn của họ. Tôi là đầu bếp chính và Lee chuẩn bị đồ cho món salat của Lucy. Có lẽ vì họ đã sống với nhau 1 năm ở Trùng Khánh nên Lee hiểu được Lucy cần gì. Lee còn khoe với tôi sẽ nấu miến với mộc nhĩ và nấm hương. Diego vẫn nằm đó, thỉnh thoảng đứng dậy đi lại và hát. Tôi cảm giác như Lee là ông chồng mẫu mực còn Diego như 1 bà vợ nhỏ bé cần được chăm sóc. Và thực sự Lee chăm sóc Diego rất chu đáo, chăm lo mọi thứ.
Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016
China P4: Shangrila - Thạch Ca
Có 2 hãng hàng không giá coi như là rẻ (chấp nhận được) bay đến Shangrila là Luckyair và China Easten Airline. Lucky air là hãng hàng không giá rẻ nội địa còn China Easten Airline thuộc liên minh Sky Team nên hành lý xách theo được 25kg. Đến khi cân mới biết cái vali nặng đến tận 11kg do chứa đầy đồ ăn và áo ấm. May mà không ham cái hãng giá rẻ kia. Máy bay đến Shangrila là loại máy bay hạng trung cỡ A320 nhưng mà lượng khách ít, chỗ trống thừa cơ man ra đấy nên đến khi ổn định trên máy bay rồi, tôi đổi chỗ sang chỗ trống bên cạnh để ngắm núi non từ trên cao. Đẹp thật.
Cơ mà thực sự cũng hết hồn luôn. Đoạn gần đến Shangrila, máy bay xì xồ xì xồ, tôi đoán là thông báo chuẩn bị hạ cánh, đột nhiên hẫng hụt 1 phát, cảm giác như nó đang lắc lư trên trời, vật lộn với thời tiết, sự giảm độ cao đột ngột khiến chung tôi cảm giác khó chịu. Đến khi ổn định 1 lúc dưới đất rồi mới thấy thực sự nơi đây không khí rất loãng trên cái độ cao hơn 3000m này.
Sân bay Shangrila là 1 sân bay nhỏ của địa phương, nhìn từ máy bay, nó nằm giữa 1 thảo nguyên rộng lớn nhưng mùa này là mùa khô, cây cỏ chết hết cả rồi, chỉ còn 1 màu vàng úa.
Cơ mà thực sự cũng hết hồn luôn. Đoạn gần đến Shangrila, máy bay xì xồ xì xồ, tôi đoán là thông báo chuẩn bị hạ cánh, đột nhiên hẫng hụt 1 phát, cảm giác như nó đang lắc lư trên trời, vật lộn với thời tiết, sự giảm độ cao đột ngột khiến chung tôi cảm giác khó chịu. Đến khi ổn định 1 lúc dưới đất rồi mới thấy thực sự nơi đây không khí rất loãng trên cái độ cao hơn 3000m này.
Sân bay Shangrila là 1 sân bay nhỏ của địa phương, nhìn từ máy bay, nó nằm giữa 1 thảo nguyên rộng lớn nhưng mùa này là mùa khô, cây cỏ chết hết cả rồi, chỉ còn 1 màu vàng úa.
China P3: Côn Minh
Vé xe, ghi chi tiết thời giờ, vị trí và biển số xe. Trước giờ xuất bến 20ph, xe có mặt ở bến. Thấy mọi người hị hụi kéo đồ ra xe rồi lên xe, chúng tôi cũng chạy ra theo. Ra đến nơi thấy người lên xe rồi, đúng số xe rồi nhưng kéo vali đi vòng quanh xe, không thể tìm thấy nắp cốp để bỏ vali vào ở đâu ra. Tự nhiên có 1 giọng nói: Cốp ở bên này em ơi. Giật mình nhìn sang, có 1 anh người gầy gầy đang đứng đó và chỉ chỉ. Lúc sau, anh ấy cũng lên xe, ngồi dãy gần đầu xe.
Xe chưa chạy. Tôi chạy lên bắt chuyện. Anh bảo tên gì thì quên rồi. Anh nói anh là người Đại Lý, lấy vợ người Lào Cai và sống ở Lào Cai. Dịp tết này ăn tết ở Lào Cai xong anh về Đại Lý ăn tết tiếp. Bình thường, vợ anh đi làm còn anh sẽ ở nhà trông con. Giọng anh nói nhỏ, hơi rụt rè. Tôi có hỏi, anh bảo lớp 7 anh học ngoại ngữ là Tiếng Việt nên biết chút ít. Rồi lên Đại học lại học Tiếng Việt nữa nên mới nói tốt được tiếng Việt, rồi khi lấy vợ thì ở Việt Nam.
10h50: Xe chạy, 17h có mặt ở bến xe Côn Minh.
Bến xe Côn Minh cách trung tâm xa, lúc đầu nhờ anh tìm bus cho để về trung tâm nhưng anh bảo bus phải đi mấy chặng, mất thời gian lắm nên chúng tôi chuyển qua phương án đi Taxi, còn anh đổi xe đi về Đại Lý. Chia tay người tốt ở Côn Minh.
Guesthouse chúng tôi book nằm trên tầng 3 ở ngay trung tâm, gần quảng trường Dong Feng, Ban đêm rất nhộn nhịp người qua lại. Kéo vali to oạch lên tầng 3 mệt muốn chết, nhưng lên đến nơi thật tuyệt. Cả 1 cái sân to đùng với bàn ghế uống cafe, nhìn xuống quảng trường. Giờ việc check in là việc của bọn nó - cái bọn biết tiếng anh đi cùng ấy.
Phòng đẹp, giá rẻ, thân thiện, nói chung là thích mê. 1 phòng có 4 giường tầng cho 8 người nhưng hôm đó chỉ có 4 chúng tôi và 1 cậu bạn người TQ và 1 cô cũng người TQ nốt. Buổi tối, khi chúng tôi đi dạo ngoài quảng trường và ăn cơ man đồ tùm lum về, ngồi ở bên ngoài sân thượng ngắm phố bị muỗi đốt sưng người, quyết định vào phòng. Có 1 bạn trai ngồi đó, bạn ấy cứ nhìn nhìn kiểu lạ lạ. Và rồi tôi và Khánh bắt chuyện. Bạn giới thiệu bạn người ở đâu í, quên xừ luôn, tên là Quang (sau này nhắc đến bạn, chúng tôi gọi là Quang quác), học tại Bắc Kinh. Bạn đi du lịch 1 mình, vừa từ Shangrila, Lệ Giang và Đại Lý về đến đây. Chơi ở đây khoảng 3 hôm rồi về lại. Tôi đòi xem ảnh, bạn giơ điện thoại ra cho tôi xem ảnh tu viện Shongzalin ở Shangrila, bạn có bảo bạn thích Đại Lý và những ai yêu thích lịch sử thì nên chơi ở Đại Lý. Lát sau, thấy chúng tôi trò chuyện, bà cô TQ nằm giường dưới cũng ngồi dậy hóng nhưng bà cô không biết tiếng Trung, bắt bạn phải dịch lại, bà hỏi chúng tôi ở đâu đến, chúng tôi bảo Việt Nam, bà chẳng hiểu, đành phải nói "Duệ Nán" rồi bà ờ ờ, gật gù, sau đó Quang Quác làm phiên dịch kể lại chuyện của chúng tôi. Lúc sau bạn hỏi chúng tôi đang đi học à? Lốp bảo chúng tớ đi làm lâu rồi.... Chưng hửng... bạn chữa lại: Tớ là tớ cũng sắp đi làm đấy, năm cuối rồi í nhá.... *cười*. Đi ngủ.
Ngày 2: 4h30: Check out, gọi taxi ra sân bay. Xa ơi là xa, sân bay thì to và đẹp, người đứng đầy ra đấy, xếp hàng làm thủ tục check in mà dài dằng dặc, mãi mới đến lượt. May mà tỉnh, đi sớm.
Xe chưa chạy. Tôi chạy lên bắt chuyện. Anh bảo tên gì thì quên rồi. Anh nói anh là người Đại Lý, lấy vợ người Lào Cai và sống ở Lào Cai. Dịp tết này ăn tết ở Lào Cai xong anh về Đại Lý ăn tết tiếp. Bình thường, vợ anh đi làm còn anh sẽ ở nhà trông con. Giọng anh nói nhỏ, hơi rụt rè. Tôi có hỏi, anh bảo lớp 7 anh học ngoại ngữ là Tiếng Việt nên biết chút ít. Rồi lên Đại học lại học Tiếng Việt nữa nên mới nói tốt được tiếng Việt, rồi khi lấy vợ thì ở Việt Nam.
10h50: Xe chạy, 17h có mặt ở bến xe Côn Minh.
Bến xe Côn Minh cách trung tâm xa, lúc đầu nhờ anh tìm bus cho để về trung tâm nhưng anh bảo bus phải đi mấy chặng, mất thời gian lắm nên chúng tôi chuyển qua phương án đi Taxi, còn anh đổi xe đi về Đại Lý. Chia tay người tốt ở Côn Minh.
Guesthouse chúng tôi book nằm trên tầng 3 ở ngay trung tâm, gần quảng trường Dong Feng, Ban đêm rất nhộn nhịp người qua lại. Kéo vali to oạch lên tầng 3 mệt muốn chết, nhưng lên đến nơi thật tuyệt. Cả 1 cái sân to đùng với bàn ghế uống cafe, nhìn xuống quảng trường. Giờ việc check in là việc của bọn nó - cái bọn biết tiếng anh đi cùng ấy.
Phòng đẹp, giá rẻ, thân thiện, nói chung là thích mê. 1 phòng có 4 giường tầng cho 8 người nhưng hôm đó chỉ có 4 chúng tôi và 1 cậu bạn người TQ và 1 cô cũng người TQ nốt. Buổi tối, khi chúng tôi đi dạo ngoài quảng trường và ăn cơ man đồ tùm lum về, ngồi ở bên ngoài sân thượng ngắm phố bị muỗi đốt sưng người, quyết định vào phòng. Có 1 bạn trai ngồi đó, bạn ấy cứ nhìn nhìn kiểu lạ lạ. Và rồi tôi và Khánh bắt chuyện. Bạn giới thiệu bạn người ở đâu í, quên xừ luôn, tên là Quang (sau này nhắc đến bạn, chúng tôi gọi là Quang quác), học tại Bắc Kinh. Bạn đi du lịch 1 mình, vừa từ Shangrila, Lệ Giang và Đại Lý về đến đây. Chơi ở đây khoảng 3 hôm rồi về lại. Tôi đòi xem ảnh, bạn giơ điện thoại ra cho tôi xem ảnh tu viện Shongzalin ở Shangrila, bạn có bảo bạn thích Đại Lý và những ai yêu thích lịch sử thì nên chơi ở Đại Lý. Lát sau, thấy chúng tôi trò chuyện, bà cô TQ nằm giường dưới cũng ngồi dậy hóng nhưng bà cô không biết tiếng Trung, bắt bạn phải dịch lại, bà hỏi chúng tôi ở đâu đến, chúng tôi bảo Việt Nam, bà chẳng hiểu, đành phải nói "Duệ Nán" rồi bà ờ ờ, gật gù, sau đó Quang Quác làm phiên dịch kể lại chuyện của chúng tôi. Lúc sau bạn hỏi chúng tôi đang đi học à? Lốp bảo chúng tớ đi làm lâu rồi.... Chưng hửng... bạn chữa lại: Tớ là tớ cũng sắp đi làm đấy, năm cuối rồi í nhá.... *cười*. Đi ngủ.
Ngày 2: 4h30: Check out, gọi taxi ra sân bay. Xa ơi là xa, sân bay thì to và đẹp, người đứng đầy ra đấy, xếp hàng làm thủ tục check in mà dài dằng dặc, mãi mới đến lượt. May mà tỉnh, đi sớm.
China P2: Từ VN đến Côn Minh
Mỗi người chúng ta gặp trong cuộc đời này luôn đi kèm với duyên và nợ. Với tôi cũng vậy. Trải qua bao lần lang thang đâu đó để rồi món quà duy nhất có được là những người bạn tôi gặp trên đường. Những con người có cùng niềm tin và cùng mơ ước. Những lần trước, tôi đã phải rất vật vã nhìn qua nhìn lại để rủ được bạn đồng hành, mặc dù không muốn tuyển trên phuot.vn. Ban đầu, chúng tôi không định đi TQ vào mùa xuân này đâu, nhưng do chơi với 1 má mì " thông tường ngôn ngữ, am hiểu con người" bên đó nên qua vài lần rủ rê rồi cũng lập cung sơ bộ. Sơ sơ số người đi cùng lên đến tận 7 ngiwowfi. Qua đông nhưng vì có má mì bảo kê nên đông mấy tôi vẫn thấy đi được. Ai ngờ đến khi gái SG book vé ra HN xong xuôi, má mì kêu rút. Đùng 1 phát rồi coi như là rút sạch. Tôi không nỡ để cô bạn của tôi bỏ vé, cũng thấy chưng hửng, thất vọng và rồi máu lên não, quyết là "Đi". Hiện tại team 3 người. Rủ thêm 1 ku em máu me nữa là 4. Rõ là đẹp đội hình mà.
Chiều 4/1 AL: 3 đứa ngoài tỉnh bò lóp ngóp ra HN, gặp nhau và lên đường. Oách cực.
22h: Xe chuyển bánh lên Lào Cai.
Cô bạn Lốp trong đoàn được phân công mua vé ô tô trước khi về nghỉ tết. Không hiểu do nói tiếng Việt không rõ hay người nghe không hiểu mà mua vé đi Lào Cai, rốt cuộc sáng hôm sau đang ngủ giật mình tỉnh dậy, nhìn lờ mờ qua ô cửa sổ, giụi mắt chục lần, đập bốp bốp vào mặt.... Ơ Ơ, sao lại Sapa thế kia.............. 5ph sau, nhà xe thông báo, xe đã hạ cánh đến Sapa... Mọi ý kiến được đưa ra với nhà xe bây giờ là vô ích!!!
Taxi từ Sapa xuống Lào Cai là 500k. Đắt quá, Tao cầm quỹ, nhưng Tao không đồng ý.
Kéo vali đi kiếm quán ăn, quán đóng cửa vì mới 3h30.
Check in trước chợ Sapa, bất chợt nhìn thấy bóng lờ mờ từ 1 chiếc xe khách trong màn trương quay đầu về phía Sapa. Cô bạn tôi chạy vội ra và cuối cùng cũng xong với vé 50k/ng. Ngon. Xuống chỗ nào tuỳ mày.
1 lần nữa mạnh dạn, cho em xuống bến xe Lào Cai đi. Cho dù đi Lào Cai đến chục lần đi chăng nữa, nhưng có 1 điều chưa được update rằng Lào Cai mới xây bến xe mới rất to và rất rộng, nằm tận đầu đường cao tốc lận, cách cửa khẩu xa tít mù. Để khi xuống xe rồi ngơ ngác: Ơ ơ, nhớ rằng bến xe ở gần ga tàu mà......... *khóc lần 2*, lại lụi hụi gọi taxi chở về phố ăn sáng và sang cửa khẩu.
6h, no cái bụng, khoe: Có ai muốn ra chụp choẹt với cột mốc ở Lào Cai không? ở TP Lào Cai có 2 trong số 16 cột mốc có Quốc Huy nằm trên vành đai biên giới Việt Trung đó, cái số 102 và 103 nằm ở CK đường bộ và đường sắt. Cả lũ gật đầu cái rụp. Đằng nào chả gần CK cả mà.
CK 102 ngay tại Đền Mẫu, đã từng qua rất nhiều nên biết tỏng tòng tong rồi, còn cái 103 mới biết nêu kêu bác lại Taxi cứ đi thằng đường đó. Ai ngờ qua cả đền Thượng rồi mà vẫn không thấy mốc ở đâu. Bác già hoang mang bảo: Tao cũng chả biết ở đâu hết. Ừ thì kêu bác cứ đi nữa đi. Đến khi quyết định quay lại rồi, nhìn phía trước lờ mờ thấy cái mốc, cả lũ nhảy ào xuống....Ô, mốc 104 nài... Đề rồi sau đó bác phải gọi cho con trai bác làm ở Biên phòng Lào Cai mới biết được mốc 103 ở ngay đằng sau căn nhà của mấy anh biên phòng bên cạnh đường sắt. Đúng là 1 sáng lạc lối mà.
Do chúng tôi đến sớm nên khi Cửa khẩu bắt đầu làm việc, người chờ xuất cảnh bằng hộ chiếu không quá đông lắm, còn dân mình xuất cảnh bằng giấy thông hành để sang TQ làm việc thì đã xếp được thành hàng dài rồi. Thủ tục nhanh gọn, các chú gõ gõ, soi soi rồi đóng cộp phát, tôi bị đẩy ra cửa bên ngoài. Đồng bọn tôi không hiểu vì xấu quá hay sao mà chờ mãi mới xong.
Không hiểu sao đợt tết này chúng tôi không thể mua được vé tàu từ Hekou đi Kunming, mặc dù đã mò tất cả các trang có thể mua được. Sau khi đọc hồi ức của 1 bạn, bạn ấy đi Vân Nam tết năm ngoái để rồi khi ra bến xe hết sạch vé xe, phải đi 2 chặng qua Mông Tự vì hết tết, sinh viên, người lao động quay lại TQ học tập và làm việc. Chúng tôi đã rất lo để rồi cố gắng làm thủ tục sớm nhất để chạy ra bến xe cho kịp giờ.
Bước ra khỏi cửa Hải Quan, 1 dãy dài taxi ngay bên cạnh, họ chèo kéo đủ kiểu. Cơ mà chẳng hiểu gì. Chọn đại 1 ông hỏi tiếng việt: Bến xe??? Ổng không hiểu. 1 bà và 1 ông nữa chạy đến hỏi hỏi, không hiểu hỏi gì luôn. Phải mở cái phần cài đặt trong điện thoại ra, bấm vào nó chỉ có bến xe bus. Chẳng hiểu bến xe bus của họ là bến xe giống Việt Nam hay giống Thái và Malay không nữa. Tôi chỉ biết nói Kunming Kunming và bấm vào chữ bến xe bus đó. Rồi ông ấy cũng hiểu và gật đầu. Đến đoạn trả giá, giơ điện thoại hiện màn hình máy tính ra cho ổng bấm, bấm đi bấm lại cuối cùng là 30 tệ.
Bến xe... nhào thẳng vào quầy bán vé, giơ chữ Côn Minh viết sẵn từ nhà ra, giờ 4 ngón tay lên vào kêu "Sư rấn - Kun Miểng". Bà chị hiểu ngay, xuất cho 4 vé lúc 10h50. Ngon lành, kéo vali qua máy quét và sang phòng chờ. Rộng thật, chưa bao giờ thấy cái phòng chờ ở 1 bx nhỏ lại rộng và trống vắng thế. Cả lũ mặt dài ngoằng chờ, còn tận 1h30ph nữa, vội vàng lôi milo, cafe ra pha, thủ sẵn trong bình giữ nhiệt để uống trên xe.
Chiều 4/1 AL: 3 đứa ngoài tỉnh bò lóp ngóp ra HN, gặp nhau và lên đường. Oách cực.
22h: Xe chuyển bánh lên Lào Cai.
Cô bạn Lốp trong đoàn được phân công mua vé ô tô trước khi về nghỉ tết. Không hiểu do nói tiếng Việt không rõ hay người nghe không hiểu mà mua vé đi Lào Cai, rốt cuộc sáng hôm sau đang ngủ giật mình tỉnh dậy, nhìn lờ mờ qua ô cửa sổ, giụi mắt chục lần, đập bốp bốp vào mặt.... Ơ Ơ, sao lại Sapa thế kia.............. 5ph sau, nhà xe thông báo, xe đã hạ cánh đến Sapa... Mọi ý kiến được đưa ra với nhà xe bây giờ là vô ích!!!
Taxi từ Sapa xuống Lào Cai là 500k. Đắt quá, Tao cầm quỹ, nhưng Tao không đồng ý.
Kéo vali đi kiếm quán ăn, quán đóng cửa vì mới 3h30.
Check in trước chợ Sapa, bất chợt nhìn thấy bóng lờ mờ từ 1 chiếc xe khách trong màn trương quay đầu về phía Sapa. Cô bạn tôi chạy vội ra và cuối cùng cũng xong với vé 50k/ng. Ngon. Xuống chỗ nào tuỳ mày.
1 lần nữa mạnh dạn, cho em xuống bến xe Lào Cai đi. Cho dù đi Lào Cai đến chục lần đi chăng nữa, nhưng có 1 điều chưa được update rằng Lào Cai mới xây bến xe mới rất to và rất rộng, nằm tận đầu đường cao tốc lận, cách cửa khẩu xa tít mù. Để khi xuống xe rồi ngơ ngác: Ơ ơ, nhớ rằng bến xe ở gần ga tàu mà......... *khóc lần 2*, lại lụi hụi gọi taxi chở về phố ăn sáng và sang cửa khẩu.
6h, no cái bụng, khoe: Có ai muốn ra chụp choẹt với cột mốc ở Lào Cai không? ở TP Lào Cai có 2 trong số 16 cột mốc có Quốc Huy nằm trên vành đai biên giới Việt Trung đó, cái số 102 và 103 nằm ở CK đường bộ và đường sắt. Cả lũ gật đầu cái rụp. Đằng nào chả gần CK cả mà.
CK 102 ngay tại Đền Mẫu, đã từng qua rất nhiều nên biết tỏng tòng tong rồi, còn cái 103 mới biết nêu kêu bác lại Taxi cứ đi thằng đường đó. Ai ngờ qua cả đền Thượng rồi mà vẫn không thấy mốc ở đâu. Bác già hoang mang bảo: Tao cũng chả biết ở đâu hết. Ừ thì kêu bác cứ đi nữa đi. Đến khi quyết định quay lại rồi, nhìn phía trước lờ mờ thấy cái mốc, cả lũ nhảy ào xuống....Ô, mốc 104 nài... Đề rồi sau đó bác phải gọi cho con trai bác làm ở Biên phòng Lào Cai mới biết được mốc 103 ở ngay đằng sau căn nhà của mấy anh biên phòng bên cạnh đường sắt. Đúng là 1 sáng lạc lối mà.
Do chúng tôi đến sớm nên khi Cửa khẩu bắt đầu làm việc, người chờ xuất cảnh bằng hộ chiếu không quá đông lắm, còn dân mình xuất cảnh bằng giấy thông hành để sang TQ làm việc thì đã xếp được thành hàng dài rồi. Thủ tục nhanh gọn, các chú gõ gõ, soi soi rồi đóng cộp phát, tôi bị đẩy ra cửa bên ngoài. Đồng bọn tôi không hiểu vì xấu quá hay sao mà chờ mãi mới xong.
Không hiểu sao đợt tết này chúng tôi không thể mua được vé tàu từ Hekou đi Kunming, mặc dù đã mò tất cả các trang có thể mua được. Sau khi đọc hồi ức của 1 bạn, bạn ấy đi Vân Nam tết năm ngoái để rồi khi ra bến xe hết sạch vé xe, phải đi 2 chặng qua Mông Tự vì hết tết, sinh viên, người lao động quay lại TQ học tập và làm việc. Chúng tôi đã rất lo để rồi cố gắng làm thủ tục sớm nhất để chạy ra bến xe cho kịp giờ.
Bước ra khỏi cửa Hải Quan, 1 dãy dài taxi ngay bên cạnh, họ chèo kéo đủ kiểu. Cơ mà chẳng hiểu gì. Chọn đại 1 ông hỏi tiếng việt: Bến xe??? Ổng không hiểu. 1 bà và 1 ông nữa chạy đến hỏi hỏi, không hiểu hỏi gì luôn. Phải mở cái phần cài đặt trong điện thoại ra, bấm vào nó chỉ có bến xe bus. Chẳng hiểu bến xe bus của họ là bến xe giống Việt Nam hay giống Thái và Malay không nữa. Tôi chỉ biết nói Kunming Kunming và bấm vào chữ bến xe bus đó. Rồi ông ấy cũng hiểu và gật đầu. Đến đoạn trả giá, giơ điện thoại hiện màn hình máy tính ra cho ổng bấm, bấm đi bấm lại cuối cùng là 30 tệ.
Bến xe... nhào thẳng vào quầy bán vé, giơ chữ Côn Minh viết sẵn từ nhà ra, giờ 4 ngón tay lên vào kêu "Sư rấn - Kun Miểng". Bà chị hiểu ngay, xuất cho 4 vé lúc 10h50. Ngon lành, kéo vali qua máy quét và sang phòng chờ. Rộng thật, chưa bao giờ thấy cái phòng chờ ở 1 bx nhỏ lại rộng và trống vắng thế. Cả lũ mặt dài ngoằng chờ, còn tận 1h30ph nữa, vội vàng lôi milo, cafe ra pha, thủ sẵn trong bình giữ nhiệt để uống trên xe.
China P1: Chuẩn bị
Khi tôi bắt đầu ngồi viết lại về chuyến đi này, tôi đã kết thúc chuyến đi được 1 tháng. Thực sự nghĩ lại, cảm giác như nó đã trôi quá rât lâu rồi, đủ để cất vào kí ức để chuẩn bị cho những chuyến đi mới. Một chuyến đi cũng không phải là quá khó khăn lắm so với những chuyển đi trước. Điều khó nhất vẫn là tư tưởng, khi mà tôi chưa hình dung được con người TQ ở bên kia thực sự họ như thế nào. Có nhiều người đã cảnh báo: Mày không sợ bị TQ bắt à? Mày không sợ bị lừa à? Mày không sợ nó bắt mày để lấy nội tạng à? Eo, mày không biết tiếng sao mà đi được?... Thực sự là có hàng loạt câu hỏi đặt ra, nhưng thực tế là: Có nhiều người tôi gặp, nhiều người tôi đọc về họ, nhiều người ham mê du lịch họ vẫn đi và vẫn về, và hạnh phúc đấy thôi. Tại sao chúng tôi lại không đi được chứ?
Bắt cóc ư? Xấu như tôi, nó bắt về chắc không biết làm gì, rồi lại thả ra thôi
Lấy nội tạng ư? Họ mbiết tim gan tôi chứa đầy rẫy xấu xa như thế nào, phổi hít thở không khí độc hại như thế nào, tôi ăn uống tùm lum như thế nào thì chắc họ cũng chả thèm lấy đâu
Không biết tiếng ư? Ờ thì tôi có biết tiếng Anh đâu mà tôi vẫn lê la được Cam, Thái đấy thôi. Thì lần này cũng thử vận may và Body Language như mọi lần thôi mà.
Những cái đáng quan tâm nhất đã xong, giờ chỉ là tiền và thời gian thôi.
Chuẩn bị:
- Lịch trình:
Ngày 0: Hà Nội - Lào Cai
Ngay 1: Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh, ngủ đêm ở Côn Minh
Ngày 2: Côn Minh - Shangrila, ngủ đêm Shangrila
Ngày 3: Shangrila - Lệ Giang, ngủ đêm Lệ Giang
Ngày 4: Lệ Giang
Ngày 5: Lệ Giang, Đại Lý, Công Minh, ngủ đêm trên tàu từ Đại Lý - Côn Minh
Ngày 6: Côn Minh - Hà Khẩu - Hà Nội.
Riêng cô bạn tôi ở SG mất thêm 1 chặng bay SG- HN và bay về từ Côg Minh qua Kuala Lumpur
Đặt vé:
- Máy bay Côn Minh - Shangrila của China Easten Airline, giá 330 tệ. Không đắt hơn vé chặng dài là bao nhiêu mà nhanh, được ngắm cả thế giới từ trên cao, tận hưởng cảm giác sốc độ cao khi hạ cánh
- Tàu: Lệ Giang, Đại Lý, Côn Minh, Hà Khẩu. Riêng tàu Đại Lý - Hà Khẩu là giường nằm, còn lại là ngồi cứng.
- Do book vé bằng hệ thống Ctrip nên mất thêm 1 số tiền thanh toán và được quy đổi lượng tiền đó ra Cmoney, Dùng C-money để book Guesthouse qua C-trip luôn.
- Vé máy bay Côn Minh - Kuala Lumpur - HCM: ~ 2,5tr (vé ngày tết)
Visa:
- Từ HN: 66$, check in tại chỗ được giảm 3$ còn 63$. Vinaset
- Từ HCM: Visa Bảo Ngọc 75$.
Đồ dùng:
- Mì tôm, miếng dán giữ nhiệt, bình giữ nhiệt, trà, cafe, milo...
Bắt cóc ư? Xấu như tôi, nó bắt về chắc không biết làm gì, rồi lại thả ra thôi
Lấy nội tạng ư? Họ mbiết tim gan tôi chứa đầy rẫy xấu xa như thế nào, phổi hít thở không khí độc hại như thế nào, tôi ăn uống tùm lum như thế nào thì chắc họ cũng chả thèm lấy đâu
Không biết tiếng ư? Ờ thì tôi có biết tiếng Anh đâu mà tôi vẫn lê la được Cam, Thái đấy thôi. Thì lần này cũng thử vận may và Body Language như mọi lần thôi mà.
Những cái đáng quan tâm nhất đã xong, giờ chỉ là tiền và thời gian thôi.
Chuẩn bị:
- Lịch trình:
Ngày 0: Hà Nội - Lào Cai
Ngay 1: Lào Cai - Hà Khẩu - Côn Minh, ngủ đêm ở Côn Minh
Ngày 2: Côn Minh - Shangrila, ngủ đêm Shangrila
Ngày 3: Shangrila - Lệ Giang, ngủ đêm Lệ Giang
Ngày 4: Lệ Giang
Ngày 5: Lệ Giang, Đại Lý, Công Minh, ngủ đêm trên tàu từ Đại Lý - Côn Minh
Ngày 6: Côn Minh - Hà Khẩu - Hà Nội.
Riêng cô bạn tôi ở SG mất thêm 1 chặng bay SG- HN và bay về từ Côg Minh qua Kuala Lumpur
Đặt vé:
- Máy bay Côn Minh - Shangrila của China Easten Airline, giá 330 tệ. Không đắt hơn vé chặng dài là bao nhiêu mà nhanh, được ngắm cả thế giới từ trên cao, tận hưởng cảm giác sốc độ cao khi hạ cánh
- Tàu: Lệ Giang, Đại Lý, Côn Minh, Hà Khẩu. Riêng tàu Đại Lý - Hà Khẩu là giường nằm, còn lại là ngồi cứng.
- Do book vé bằng hệ thống Ctrip nên mất thêm 1 số tiền thanh toán và được quy đổi lượng tiền đó ra Cmoney, Dùng C-money để book Guesthouse qua C-trip luôn.
- Vé máy bay Côn Minh - Kuala Lumpur - HCM: ~ 2,5tr (vé ngày tết)
Visa:
- Từ HN: 66$, check in tại chỗ được giảm 3$ còn 63$. Vinaset
- Từ HCM: Visa Bảo Ngọc 75$.
Đồ dùng:
- Mì tôm, miếng dán giữ nhiệt, bình giữ nhiệt, trà, cafe, milo...
Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016
Lâu nay không viết, một phần là lười không muốn viết, 1 phần là kiềm chế đc bản thân bảo rằng nó sẽ qua nhanh thôi, chưa đến mức phải viết.
Trưa nay đứa bạn nó bay về rồi. Cái đứa mà từ xưa đến giờ nó vẫn coi là bạn í. Đêm qua nghĩ lại nó bảo sáng dậy ra cafe với nó.8 rưỡi tỉnh dậy đọc đc tn, hết muốn đi luôn. Thôi thì kệ nó, nó k thiết thì mình cũng không thiết nữa. Ngủ tiếp.
Mọi lần nó ra, mình luôn là đứa hỏi trước, kêu đón kêu đưa, nhưng lần này mình không muốn. Vẫn ghét nó từ cái lần trước, tính trẻ con, làm mình làm mẩy với GP dở hơi. Như Khánh và Rùa đều nhận xét, nó như 1 đứa trẻ chưa lớn vậy. Lần này nó ra, tưởng không buồn liên hệ, cuối cùng nó cũng liên hệ trước. Ừ thì cafe, cà kê. Cũng gọi là gần như chẳng ghét, chẳng giận nó nữa nhưng mà luôn cảm thấy nó đã thay đổi, nó không vui vẻ, dễ thương như hồi xưa mới quen nữa. Gượng gạo với tất cả mọi người, cảm giác như bị ai ép buộc hoặc không còn ai bên cạnh nên phải làm thế để có bạn bè. Thực sự mình không hiểu nó đang suy nghĩ gì, nó đang hướng nó đến 1 con người, 1 cuộc sống như thế nào nữa.
Chiều qua, đi xem phim xong, ông kia bảo đi ăn, nhưng mình bảo luôn mình không muốn đi, mình không muốn lại nghe nó ca thán, chê trách về đồ ăn HN này kia. Lần nào đến phần ăn cũng là 1 lần vất vả và mình ghét ghét ghét
Giang Phương bảo, lúc nó gọi chị, nó bảo ở 1 mình ở bến xe bus, chị thấy tội nghiệp nó, chị không nỡ để nó 1 mình.
Còn bản thân mình, mình đã suy nghĩ nó không gọi mình thì thôi coi như không biết, không quan tâm đi. Nhưng nó gọi, đến khi nhìn thấy nó, mình thấy nó lẻ loi cô độc. Mặc dù biết nó có bạn nhưng vẫn cảm thấy thế, rồi lại muốn dắc nó đi chơi nhưng cái bản tính của nó, cái cách mà nó nói chuyện lại làm mình hoang mang với những suy nghĩ khác.
Rùa liên tục nt hỏi, TC có liên lạc không?
Khánh cũng lên bảo, gọi nó đi, đón nó đi.
Điêu cũng bảo, nó bị khùng giống GP nhưng gọi nó đi cafe đi, có mày thì chị đi, còn bảo chị đi 1 mình với nó chị không bao giờ, chị sợ chị k chịu đc nó.
Thực sự, nó là số ít người mình đã coi thực sự là bạn, mình muốn niu giữ tình bạn này lắm nhưng mà cái cách nó nói chuyện, cái thái độ của nó càng ngày làm mình càng không muốn. Nó càng ngày càng trở nên lạnh lùng, vô cảm và thu hẹp bản thân nó lại. Thực sự không hiểu nó nghĩ gì nữa, thực sự là giờ phải mặc kệ nó thôi.
Trưa nay đứa bạn nó bay về rồi. Cái đứa mà từ xưa đến giờ nó vẫn coi là bạn í. Đêm qua nghĩ lại nó bảo sáng dậy ra cafe với nó.8 rưỡi tỉnh dậy đọc đc tn, hết muốn đi luôn. Thôi thì kệ nó, nó k thiết thì mình cũng không thiết nữa. Ngủ tiếp.
Mọi lần nó ra, mình luôn là đứa hỏi trước, kêu đón kêu đưa, nhưng lần này mình không muốn. Vẫn ghét nó từ cái lần trước, tính trẻ con, làm mình làm mẩy với GP dở hơi. Như Khánh và Rùa đều nhận xét, nó như 1 đứa trẻ chưa lớn vậy. Lần này nó ra, tưởng không buồn liên hệ, cuối cùng nó cũng liên hệ trước. Ừ thì cafe, cà kê. Cũng gọi là gần như chẳng ghét, chẳng giận nó nữa nhưng mà luôn cảm thấy nó đã thay đổi, nó không vui vẻ, dễ thương như hồi xưa mới quen nữa. Gượng gạo với tất cả mọi người, cảm giác như bị ai ép buộc hoặc không còn ai bên cạnh nên phải làm thế để có bạn bè. Thực sự mình không hiểu nó đang suy nghĩ gì, nó đang hướng nó đến 1 con người, 1 cuộc sống như thế nào nữa.
Chiều qua, đi xem phim xong, ông kia bảo đi ăn, nhưng mình bảo luôn mình không muốn đi, mình không muốn lại nghe nó ca thán, chê trách về đồ ăn HN này kia. Lần nào đến phần ăn cũng là 1 lần vất vả và mình ghét ghét ghét
Giang Phương bảo, lúc nó gọi chị, nó bảo ở 1 mình ở bến xe bus, chị thấy tội nghiệp nó, chị không nỡ để nó 1 mình.
Còn bản thân mình, mình đã suy nghĩ nó không gọi mình thì thôi coi như không biết, không quan tâm đi. Nhưng nó gọi, đến khi nhìn thấy nó, mình thấy nó lẻ loi cô độc. Mặc dù biết nó có bạn nhưng vẫn cảm thấy thế, rồi lại muốn dắc nó đi chơi nhưng cái bản tính của nó, cái cách mà nó nói chuyện lại làm mình hoang mang với những suy nghĩ khác.
Rùa liên tục nt hỏi, TC có liên lạc không?
Khánh cũng lên bảo, gọi nó đi, đón nó đi.
Điêu cũng bảo, nó bị khùng giống GP nhưng gọi nó đi cafe đi, có mày thì chị đi, còn bảo chị đi 1 mình với nó chị không bao giờ, chị sợ chị k chịu đc nó.
Thực sự, nó là số ít người mình đã coi thực sự là bạn, mình muốn niu giữ tình bạn này lắm nhưng mà cái cách nó nói chuyện, cái thái độ của nó càng ngày làm mình càng không muốn. Nó càng ngày càng trở nên lạnh lùng, vô cảm và thu hẹp bản thân nó lại. Thực sự không hiểu nó nghĩ gì nữa, thực sự là giờ phải mặc kệ nó thôi.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
